Quận vương phi nhìn ta mỉm cười, dịu dàng nói:
“Quả nhiên không khiến bổn cung thất vọng. Sau này ngươi định tính thế nào? Vẫn muốn rời khỏi vương phủ sao? A Dật có biết chuyện này không?”
Ta kiên quyết gật đầu:
“Nhị thiếu gia biết. Người cũng thật lòng vui mừng vì thiếp.”
Quận vương phi dường như có chút nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đưa mấy tờ ngân phiếu, ôn tồn căn dặn.
“Nếu gặp khó khăn gì, cứ báo danh phủ Quận vương. Ta và A Dật đều sẽ sai người giúp đỡ.”
Ta mang theo hành lý đến từ biệt nhị thiếu gia, nhưng được báo rằng chàng vừa mới xuất môn, nói là đi chuẩn bị cho việc thành thân.
Rốt cuộc cũng có một vị cô nương nguyện ý gả cho chàng, hẳn là chàng cũng rất vui mừng, mới tích cực như vậy.
Trong lòng ta thoáng chút chua xót, nhưng cũng chỉ lặng lẽ lắc đầu, để lại lễ vật tân hôn đã chuẩn bị từ lâu, rồi bước lên cỗ xe mà Quận vương phi phái đến tiễn đưa.
Từ hôm nay trở đi, số mệnh của ta… sẽ do chính ta nắm lấy.
An ổn tại chốn mới, ta bắt đầu thu xếp việc thành thân, tính toán cho nửa đời còn lại của mình.
Qua mấy lần xem mặt, cuối cùng ta cũng gặp được một người khiến ta hài lòng.
Người ấy là hộ vệ từng phục vụ trong nhà thế gia, thu nhập hàng tháng không tệ. Cộng thêm số ngân lượng ta mang theo từ phủ Quận vương phi, hẳn là đủ để nuôi một tiểu gia đình yên ổn.
Ta cũng không giấu diếm, khéo léo nói rõ chuyện mình từng là thông phòng nha hoàn.
Người ấy không hề để bụng, cũng không như những nam nhân khác, bộc lộ dục niệm hay thái độ khinh thường.
Xem ra, là người không tệ.
Vì thế, ta cùng chàng bàn bạc việc dựng nhà, mua đất.Trên đường đi, chàng luôn cảnh giác nhìn quanh, bảo vệ ta chu đáo từng chút.
Trong lòng ta trào lên một dòng ấm áp.Lần đầu tiên, ta cảm thấy — có một trượng phu bên cạnh, kỳ thực cũng không tồi.
Rồi cũng đến đêm tân hôn.
Ta ngồi trên giường hỉ, để người từ từ vén khăn đỏ.
Trước mắt ta lại là một gương mặt đã lâu không gặp, ánh mắt u ám khóa chặt lấy ta, nơi khóe môi là nụ cười lạnh thấu xương.
Ta giật mình, theo phản xạ lùi về sau, giọng run rẩy cất lời:
“Đa… đại thiếu gia...?”
Gương mặt người kia càng thêm tối sầm, giọng đè nén tức giận:
“Trong đầu ngươi chỉ có đại ca ta, chứ không có ta sao?!”
Thì ra là nhị thiếu gia.
Thế thì không sao rồi.
…Không đúng.
“Nhị thiếu gia… sao lại ở đây?”
Ta mù mờ chẳng hiểu gì cả.
Tính thời gian, giờ này lẽ ra chàng đã thành thân với vị tiểu thư kia, đang cùng nàng về nhà ngoại thăm hỏi mới phải.
Nhị thiếu gia trừng mắt nhìn ta:
“Ngươi nói xem?”
Ta nghĩ ngợi một lát, bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong lòng không khỏi dâng lên đôi chút thương hại.
Hẳn là cô dâu kia đổi ý phút chót, không muốn gả cho nhị thiếu gia, nên bỏ trốn rồi.
Nhị thiếu gia thật là đáng thương.
Ta khẽ thở dài, dịu giọng an ủi:
“Nhị thiếu gia đừng buồn. Nếu vị hôn thê kia không thích người, vậy thì đổi người khác là được.”
Chàng nheo mắt, ánh nhìn u tối:
“Vì sao lại không thích ta?”
Còn có thể vì sao? Tất nhiên là vì nhị thiếu gia mang tật nơi chân...
Ta đưa mắt nhìn xuống đôi chân thẳng tắp của chàng, nhất thời ngây người, khẽ hỏi:
“Chân… chân của nhị thiếu gia đã lành rồi sao?”
Vẻ mặt chàng dần hòa hoãn, chậm rãi bước đến ngồi xuống bên cạnh.
“Chưa lành.”
Vừa nói, chàng vừa vén hỉ bào cho ta xem —
Thì ra dưới lớp xiêm y đó, trên hai chân chàng được cột chặt bởi khung giá bằng sắt, giúp chàng có thể đứng vững và bước đi như người bình thường.
Ta không khỏi thán phục, rồi chợt phản ứng lại.
“Thiếu gia sao lại tự làm ra thứ đó, ép bản thân phải đứng lên làm gì?”
Thứ kia vừa nhìn đã thấy khó chịu, ban nãy ta còn trông thấy phần da thịt nơi chân bị thanh sắt chọc vào, muốn di chuyển, e rằng phải chịu không ít đau đớn.