8.
Tạ Khiêm mặc một thân áo dài màu mực, đứng ngay nơi cửa, mày nhíu chặt, đôi mắt đầy mỏi mệt, nhưng ánh nhìn lại âm u, sắc lạnh đến đáng sợ.
Ta cố giữ bình tĩnh, ép mình lên tiếng.
“Chẳng qua chỉ là may một bộ y phục. Sao đại nhân phải nổi giận?”
Hắn sải bước tiến lại gần, không nói thêm lời nào, thẳng tay siết lấy cổ tay ta.
Lực đạo mạnh đến mức khiến ta không kìm được mà bật lên một tiếng đau.
“Nàng giữa đường bỏ trốn, lại còn trả lại vòng tay mà mẫu thân ta đã đích thân tặng. Không phải hủy hôn thì là gì?”
Thân thể ta run rẩy không ngừng, đến cả một chút sức phản kháng cũng chẳng có.
Phải rồi… xưa nay, ta luôn sợ Tạ Khiêm.
“Buông tiểu thư nhà ta ra!”
Lục Nha lao tới, nhưng lại bị Tạ Khiêm hất mạnh ra, ngã nhào xuống đất với một cú va nặng nề.
“Ngươi làm gì vậy?!”
Cơn giận dâng trào lên tận đỉnh đầu. Ta vùng tay thoát khỏi hắn, lập tức chạy đến đỡ Lục Nha dậy.
“Lục Nha, ngươi có sao không? Có đau không?”
Lục Nha xoa cánh tay, vội vã an ủi ta.“Tiểu thư đừng lo. Ta ăn nhiều thịt, ngã một cái không sao đâu.”
Tạ Khiêm nhíu mày, lại định đưa tay kéo ta về, thì một tiếng “bốp” vang lên giòn giã.
Một chiếc phiến xương đập mạnh vào cổ tay hắn, động tác dứt khoát không chút lưu tình.
Tiêu Cảnh Minh đứng chắn trước mặt ta, vẻ mặt mang theo rõ rệt sự chán ghét.“Giữa đường ra tay hành hung người khác. Lôi xuống.”
Đám nha dịch phía sau hắn vừa chạy tới, chỉ liếc nhìn nhau một cái, không nói hai lời liền xông lên trói Tạ Khiêm lại.
“Buông ra! Các ngươi không biết ta là ai sao? Dám vô lễ với bổn quan!”
Tạ Khiêm vùng vẫy, trên người vẫn mặc quan bào, nhưng dáng vẻ cao quý ngày nào đã chẳng còn sót lại chút nào.
Tiêu Cảnh Minh cúi mắt nhìn hắn, giọng lãnh đạm mà lạnh lùng.
“Dù là thiên tử phạm pháp, cũng như thứ dân. Ngươi là ai thì đã sao.”
Bị áp giải đi, Tạ Khiêm vẫn không ngừng la hét.
“Đợi đến lúc ta ra được…”
Tiêu Cảnh Minh lại như thể không nghe thấy, quay lưng về phía hắn, đi thẳng về phía ta.
Khí thế bức người khi nãy đã tan biến như gió.
“Các người không sao chứ?”
“Ta phải đưa Lục Nha đi gặp đại phu.”
Ta dìu nàng, giọng vẫn còn run rẩy.
Lục Nha vội xua tay.“Tiểu thư, thật sự ta không sao.”
Nàng còn cố tình nhún nhảy hai bước, nhưng cơn đau khiến nàng phải hít một hơi lạnh.
Ta lập tức cho mời đại phu đến khám kỹ lưỡng. Đợi đến khi xác nhận đó chỉ là vết thương ngoài da, trái tim ta mới thật sự thả lỏng.
Lúc này, ta mới nhớ đến Tiêu Cảnh Minh – người từ đầu vẫn âm thầm đi theo.
Hắn đang tựa vào khung cửa, tay xoay nhẹ một chiếc nhẫn ngọc.
“Tiêu đại nhân, đa tạ ngài hôm nay ra tay tương trợ.”
Ta cúi mình hành lễ, nhưng hắn đã đưa quạt gập khẽ nâng cổ tay ta lên.
“Chuyện nên làm thôi.”
Hắn nhẹ nhàng đưa tay gạt mấy sợi tóc rối vương trước trán ta, khẽ vén ra sau tai, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
“Chớ quên cuộc hẹn tối nay của chúng ta.”
“Đại nhân, đã mua cơm về rồi.”
Một tiểu đồng vội vàng chạy đến, tay xách hộp thức ăn. Vừa liếc qua, ta đã nhận ra ngay là điểm tâm của Túy Tiên Lâu.
Đây là tửu lâu nổi danh nhất trấn Thanh Tuyền, hương vị tinh tế, cao nhã, từ lâu đã nức tiếng gần xa.
Tiêu Cảnh Minh thong thả bày từng món ra bàn, động tác không nhanh không chậm, sau đó đưa cho ta một đôi đũa.
“Ăn chút đi.”
Mặt ta đỏ lên. Hẳn là chàng đã nghe thấy tiếng bụng ta reo vang nãy giờ… mà ta lại cứ tưởng hắn không để ý.
Lục Nha nằm trên giường, lấy tay che miệng cười trộm. Nhưng bị Tiêu Cảnh Minh liếc qua một cái, nàng lập tức cúi gằm mặt, giả vờ chăm chú uống canh.
“Nếm thử món này xem.”
Hắn gắp một miếng bánh hoa hồng, đặt vào chiếc đĩa con trước mặt ta.
Ta cắn một miếng, vị ngọt thanh dịu nhẹ lập tức lan khắp đầu lưỡi.
“Ngon lắm!”
“Ăn chậm một chút, coi chừng nghẹn.”
Hắn nghiêng người, ngón tay cái khẽ lau đi vụn bánh bên khóe môi ta.
Nơi được chàng chạm vào như có lửa đốt, nóng rực lên trong nháy mắt. Ta vội vàng quay đi, cúi đầu tập trung ăn cơm, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Sau lưng lại vang lên một tràng cười khẽ.
9.
Buổi tối, dù chân còn đau, Lục Nha vẫn nhất quyết tự tay chải tóc cho ta.
“Tiểu thư, chuyện hôn sự với Tiêu đại nhân, ta đồng ý rồi! Còn cái tên Tạ Khiêm chết tiệt kia, để hắn cút đi cho khuất mắt!”
Ta dở khóc dở cười. Tính Lục Nha vốn ngay thẳng, trước mặt ta thì càng không giữ mồm giữ miệng chút nào.
“Chiếc trâm bạc này rất hợp, làm nổi bật làn da mịn như ngọc của tiểu thư, đẹp lắm!”
“Tiểu thư, đội thêm bộ bộ dao này nhé...”
“Và cả chiếc váy màu hạnh phấn này nữa, nhất định là hợp nhất với tiểu thư rồi.”
…
Trước khi ta rời đi, Lục Nha nắm lấy tay ta thật chặt.
“Tiểu thư, nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này!”
“Còn ngươi, Thiết Tráng, nhớ đứng xa xa bảo vệ tiểu thư, nhưng đừng làm phiền hai người họ đấy.”
Ta véo nhẹ má nàng.“Yên tâm. Ngươi ở nhà dưỡng thương cho tốt.”
Khi ta tới nơi, Tiêu Cảnh Minh đang đứng trên cầu, đã thay quan phục, vận một thân áo gấm màu ngọc, phong thái tuấn tú vô song.
Vừa chạm mắt nhau, khóe môi hắn cong lên, bước đến gần.
“Trang phục này rất hợp với nàng.”