5.
Ngẩng đầu nhìn Kỷ Dạ, ta lạnh giọng nói: “Kỷ Dạ, tuyệt đối không thể tiếp tục cung cấp huyết lan cho nhà họ Bạch nữa. Nếu để họ nhân giống thành công, e rằng cả ngươi và đảo Xà đều sẽ bị liên lụy.”
Thế nhưng, hắn chỉ nhẹ nhàng kéo ta vào lòng, ôm chặt lấy như muốn trấn an.
“Chuyện đó… nàng không cần bận tâm.”
“Huyết lan chỉ phát triển lành mạnh khi được trồng tại đảo Xà. Rời khỏi đây, nó sẽ hấp thu tạp chất xung quanh. Ăn càng nhiều… chết càng nhanh.”
Nghe xong, ta kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
“Thật sao?”
Kỷ Dạ khẽ gật đầu, môi cong nhẹ thành một nụ cười, rồi cúi xuống hôn lên trán ta.
“Ừ. Đây là bí mật chỉ có Vương của người thú rắn mới được truyền lại.”
Ngay khoảnh khắc ấy, dòng bình luận bùng nổ:
【Trời ơi! Thảo nào sau khi phản diện chết đi, hậu cung của nữ chính dần phát điên. Mỗi kẻ đều như mất trí, chỉ còn biết lao vào nữ chính để xả giận, cuối cùng thì nàng ta cũng chết vì… quá tải.】
【Tác giả, xin lỗi vì từng trách oan ngươi! Không ngờ ngươi lại trả thù cho phản diện và nữ phụ bằng cách độc đáo thế này.】
【Phản diện ra tay quá gắt! Ta còn tưởng hắn ngốc nghếch dâng tài nguyên không tiếc nuối gì, ai ngờ lại là đang chờ cơ hội trả đũa.】
Ta cảm thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.
Biết được rằng, sau khi ta và Kỷ Dạ rời khỏi thế gian này, nữ chính và những kẻ đứng về phía nàng ta cũng không có kết cục tốt đẹp—trong lòng ta bất giác thấy thư thái hơn rất nhiều.
6.
Lúc này, Kỷ Dạ gọi người thú đã vào báo cáo bước vào.
“Huân Nhi, có đưa huyết lan cho nhà họ Bạch hay không, nàng quyết định đi.”
Nghe vậy, ta lập tức ngồi thẳng dậy, hướng về phía người vừa tới hỏi: “Thư đâu? Đưa ta xem.”
Người đó liếc nhìn Kỷ Dạ, thấy hắn gật đầu, liền cung kính đưa lá thư từ nhà họ Bạch cho ta rồi lui ra.
Sau khi đọc xong nội dung thư, ta cười lạnh một tiếng, quay sang hỏi Kỷ Dạ: “Hai năm trước, ngươi đã đưa cho bọn họ bao nhiêu huyết lan?”
Kỷ Dạ đưa tay xoa mũi, đáp: “Lần giao dịch đầu tiên đưa năm trăm cây, năm thứ hai đưa năm mươi cây.”
Ta không kìm được trừng mắt nhìn hắn.
“Ngươi ngốc sao mà đưa nhiều như vậy?”
Huyết lan chính là tài nguyên cốt lõi để người thú rắn tiến hóa huyết mạch.
Đối với các tộc thú khác, nó cũng có tác dụng nhất định.
Bên ngoài, thứ này là báu vật nghìn vàng khó mua.
Vậy mà hắn lại vì ta, đưa cho nhà họ Bạch nhiều huyết lan đến vậy.
Kỷ Dạ nghe xong, lại tỏ vẻ không hề bận tâm: “Chỉ cần có thể đổi lại việc nàng ở bên ta, bao nhiêu cũng đáng.”
Ta không khỏi thấy mắt cay xè.
Chưa từng có ai coi trọng ta đến vậy.
Cảm động, ta không nhịn được vòng tay ôm lấy cổ Kỷ Dạ, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn.
“Kỷ Dạ, tại sao ngươi lại đối tốt với ta như vậy?”
Cổ họng Kỷ Dạ khẽ động một chút.
Hắn mạnh mẽ kéo ta vào lòng, giọng khàn khàn nói: “Bởi vì ngay từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã yêu nàng.”
“Cả đời này, ta chỉ nhận định nàng là bạn đời duy nhất của ta.”
Mặt ta bất giác đỏ bừng, xúc động nhìn hắn.
Một bầu không khí vi diệu và đầy ám muội dần lan tỏa trong không gian.
Dòng bình luận lúc này không ngừng reo hò:
【A a a! Lời tỏ tình của phản diện xứng đáng 100 điểm. Xem kìa, làm nữ phụ cảm động đến mức này, thưởng cho hắn làm một màn bảy ngày bảy đêm đi.】
【Ánh mắt tràn đầy mê hoặc này đúng là tuyệt phẩm, nhìn mà chỉ muốn ép đầu hai người họ lại hôn nhau.】
【Hắc hắc, ta đã chụp màn hình! Nhìn cái quần của phản diện kìa, nữ phụ lần này chắc bị “hành” đến chết quá. Nha đầu chết tiệt này thật may mắn!】
Nghe thế, mặt ta càng nóng bừng, trong lòng trào dâng một cảm giác lo sợ mơ hồ.
Nhưng Kỷ Dạ lại không cho ta cơ hội rút lui.
Chiếc đuôi rắn không biết đã xuất hiện từ khi nào, siết chặt vòng eo ta.
Đôi tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta.
“Huân Nhi, đừng sợ ta, ta sẽ rất dịu dàng, được không?”
Giọng Kỷ Dạ trầm thấp, dịu dàng mà đầy mê hoặc, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Ta không hiểu sao lại như bị ma xui quỷ khiến mà khẽ gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của ta, Kỷ Dạ không còn điên cuồng như trước, mà cúi xuống đặt những nụ hôn thật dịu dàng.
Dần dần, cơ thể ta vì căng thẳng mà cứng đờ bắt đầu thả lỏng.
Dòng bình luận vẫn không ngừng tràn ngập:
【Trời ơi! Sao lại che mờ nữa vậy? Ta muốn xem chuyện gì đang xảy ra!】
【Sao ngay cả âm thanh cũng không có? Ta đã đăng kí thành viên rồi mà! Không được xem, không được nghe nữa, thật keo kiệt!】
【Kỷ Dạ đúng là cao tay! Nụ hôn này đầy quyến rũ, khiến ta cũng cảm thấy xao xuyến!】
【Trước khi chết, ta chỉ mong có một người như vậy yêu ta!】
【Nữ phụ, cố mà hưởng thụ đi, đã chọc phải người thú rắn thì cả đời này nàng đừng mong chạy thoát! Ha ha ha!】
7.
Dòng bình luận nói không sai.
Người thú rắn quả thực không dễ chọc vào.
Thêm vào đó, trong nước bọt của người thú rắn vốn chứa một chút tác dụng kích tình.
Bị Kỷ Dạ hôn hết lần này đến lần khác, ta dần mất đi sự tỉnh táo và chìm vào cơn mê mị.
Ta chỉ là một con thỏ tộc yếu ớt, sức lực có hạn.
Dù là chuyện tận hưởng đến đâu, làm liên tục mấy ngày mấy đêm, ta cũng không chịu nổi.
Không kiềm được, ta bật khóc, cầu xin:
“Kỷ Dạ, ta… không được nữa, tha cho ta đi.”
Kỷ Dạ khẽ cười một tiếng, gương mặt lạnh lùng giờ đây tràn ngập dục sắc khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Ánh mắt hắn làm ta không thể rời đi.