1.
Ta đứng trước quân doanh, lòng đầy phẫn uất vì hành trình dài đằng đẵng chỉ để đổi lấy một sự thật phũ phàng.
Bên trong trướng doanh, những âm thanh mập mờ cứ vọng ra, khiến ta không khỏi bàng hoàng.
“Đại tướng quân, xin người… tha cho ta…”
“Sao? Chẳng phải vừa rồi chính ngươi khơi gợi bản tướng quân trước hay sao?”
“Nếu bị người khác phát hiện, chắc chắn họ sẽ lại bàn tán không hay.”
“Trong quân doanh này, ai dám nói bản tướng quân có nữ nhân? Hửm?”
“Đáng ghét, thần là quân sư của người! Tướng quân đừng quên, phu nhân của người vẫn còn đang ở kinh thành, chờ người khải hoàn trở về.”
“Phu nhân? Bản tướng quân đã sớm quên rồi. Trong lòng bản tướng quân chỉ có Ninh nhi mà thôi…”
...
Nghe đến đây, ta không thể kìm nén được nữa, cả người chết lặng tại chỗ.
Năm năm qua, ta sống trong cô đơn, chịu bao uất ức từ đám chị em dâu trong tướng quân phủ. Ta nhẫn nhịn tất cả, chỉ mong chờ phu quân nơi chiến trường trở về.
Thế nhưng giờ đây, ta nhận ra sự nhẫn nhịn của mình chỉ là vô nghĩa. Phu quân ta lại lén lút chung chạ với một nữ tử giả trang thành quân sư bên cạnh. Ban ngày họ cùng nhau bàn mưu tính kế, đến đêm lại nằm chung chăn gối, làm trọn phận phu thê.
Ta không còn đủ sức để tiếp tục chờ đợi, cũng chẳng còn lý do nào để cố chấp giữ lấy một mối duyên đã chết.
2.
Ta đứng lặng bên cạnh, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Một lúc sau, tiếng bước chân vọng lại.
Là Phí Cảnh Trì, rõ ràng hắn đã sớm nghe được tin tức từ quân doanh.
Gặp lại nhau sau bao ngày xa cách, giọng hắn vẫn lạnh nhạt nhưng ẩn chứa sự thản nhiên:“Sao nàng lại đến quân doanh? Có chuyện gì sao?”
Ta cũng bình tĩnh đáp, ánh mắt không hề dao động:“Không có chuyện gì cả. Chỉ là đến xem qua, tránh cảm giác cô đơn nơi kinh thành.”
Phí Cảnh Trì nhíu mày, bước đến gần, giọng mang theo chút ý khuyên giải:“Thẩm Tần Âm, là nam nhân, ở nơi biên ải lâu ngày, bên cạnh có một người phụ nữ cũng là điều bình thường. Nàng nên hiểu cho phu quân mình.”
Ta cười nhạt, vùng khỏi tay hắn:“Vậy xin tướng quân hãy viết hưu thư, trả ta tự do.”
Phí Cảnh Trì khẽ cau mày, giọng mang vẻ không vui:“Đừng làm loạn. Nếu bản tướng quân thực sự hưu nàng, nàng nghĩ còn nam nhân nào dám cưới nàng sao? Cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng cô độc đến già mà thôi.”
Ta ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy xa cách.
Từ thuở nhỏ, chúng ta vốn là thanh mai trúc mã. Sau khi thành hôn, hắn từng thề trước mặt ta rằng, đời này chỉ có mình ta là thê tử.
Nhưng giờ đây, ta chỉ có thể lặng lẽ dời ánh mắt, nhìn về phía xa xăm, cười nhạt nói:“Cô độc đến già, cũng là một chuyện tốt. Xin tướng quân hãy hưu ta.”
Lúc này, quân sư Tạ Ninh từ một góc bước ra, hành lễ với ta:“Tham kiến tỷ tỷ. Nếu tỷ tỷ vì chuyện của tiểu nữ mà giận dỗi với tướng quân, vậy tiểu nữ xin được tạ lỗi.”
“Ninh nhi, không phải lỗi của nàng.” Phí Cảnh Trì đỡ nàng đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía ta tràn đầy trách cứ:“Thẩm Tần Âm, nàng cũng phải biết điều một chút. Tướng quân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Ta đã hứa, ngoài Ninh nhi, sẽ không thu thêm bất kỳ người nào khác. Ngoài hai người các nàng, tuyệt đối không có nữ nhân nào nữa.”
Tạ Ninh cắn môi, giọng nói mang theo chút ghen tuông:“Tướng quân sao lại nói vậy? Nếu tỷ tỷ đã không thể dung thứ, thiếp thân cũng tuyệt nhiên không muốn chung phu quân với bất kỳ ai khác. Tướng quân không cần phải khó xử.”
Phí Cảnh Trì hơi sững lại:“Ninh nhi, nàng...”
Tạ Ninh khẽ cúi đầu, hành lễ rồi nói:“Tướng quân, xin để tỷ tỷ và ngài trò chuyện. Thiếp thân xin cáo lui.”
Dứt lời, nàng nhã nhặn rời đi, để lại khoảng không trĩu nặng giữa ta và hắn.
3.
Phí Cảnh Trì dõi theo bóng lưng của Tạ Ninh, ánh mắt thoáng chút lưỡng lự.
Hắn vừa định mở miệng thì ta đã lạnh lùng nói trước:“Ta muốn trở về kinh thành.”
Hắn khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc:“Vì sao phải vội như vậy? Trời đã tối, chi bằng chờ sáng mai hẵng đi.”
Rồi như sợ ta từ chối, hắn bổ sung thêm:“Bên ngoài có nhiều bọn cướp hoành hành, đi đêm không an toàn.”
Sau một hồi cân nhắc, ta quyết định không tranh luận, nhưng cũng không đổi ý.
Hắn nhẫn nhịn đưa ta về lại doanh trại, đứng trước cửa doanh trướng, quay lại nhìn ta và nói:“Tần Âm, ta không thể viết hưu thư cho nàng. Chúng ta vẫn có thể sống tốt bên nhau.”
Ta cười nhạt, đáp lại bằng giọng nói băng lãnh:“Cũng như ngươi và Tạ Ninh đang sống rất tốt sao?”
Hắn lặng thinh, không tìm được lời nào để phản bác.
Để phá vỡ sự im lặng khó xử, hắn chuyển chủ đề:“Tần Âm, đêm nay chúng ta hãy hoàn thành phu thê chi lễ đi.”
Từ đêm tân hôn, chúng ta vẫn chưa trọn vẹn phu thê. Khi ấy, hắn khoác lên mình bộ giáp rồi vội vã ra chiến trường, bỏ ta lại trong cô độc.
Ta giữ mình suốt những năm qua, mong chờ ngày hắn trở về để bù đắp, nhưng hôm nay, tất cả đã trở thành hư ảo.
Ta cau mày, dứt khoát từ chối:“Không cần. Ngươi không vừa từ doanh trướng của Tạ Ninh trở về sao?”
Lúc này, một thân binh trực đêm chạy đến báo:“Tướng quân, quân sư có việc muốn thương lượng, xin mời ngài đến doanh trướng ngay.”
Phí Cảnh Trì nhìn ta, khẽ thở dài, rồi vuốt tay ta như để trấn an:“Tần Âm, nàng nghỉ ngơi trước, ta sẽ trở lại ngay.”
Nói rồi, hắn khoác áo choàng, rời khỏi trướng.
Khuya hôm ấy, ta không thể ngủ. Trong lúc đi dạo quanh doanh trại, ta vô tình đi ngang qua doanh trướng của Tạ Ninh.
Từ bên trong, những âm thanh mập mờ quen thuộc lại vang lên.
Cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, càng làm nỗi đau trong lòng ta thêm tê tái.
Sau khi âm thanh ân ái ngưng bặt, ta nghe thấy tiếng trò chuyện giữa Phí Cảnh Trì và Tạ Ninh.
“Ninh nhi, ta phải về thôi. Tần Âm vẫn đang đợi ta. Dù sao nàng ấy cũng đã vì ta mà giữ mình bao năm, đêm nay lẽ ra ta nên ở bên nàng ấy.”
“Chàng thật là… Nếu đã lo lắng như vậy, thiếp sẽ rời khỏi quân doanh. Từ nay chỉ làm quân sư của chàng, không phiền đến chàng và tỷ tỷ nữa.”
“Ninh nhi, đừng nói vậy. Nàng là người mà ta yêu nhất. Bản tướng quân sao có thể không để ý đến nàng?”
“Vậy thì đêm nay chàng hãy ở lại đây đi. Tỷ tỷ của thiếp tự biết rõ thân phận của mình. Nếu thật sự không cam lòng làm thiếp, vậy cứ để nàng mài mòn tính tình, học được thế nào là tôn phu làm trọng.”
“Lời nàng nói không sai. Ta nghe theo nàng.”
Đêm đó, Phí Cảnh Trì không trở về.
Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, ta đã lặng lẽ rời khỏi doanh trại, hướng về kinh thành, không ngoái đầu lại.
4.