1
Từ nhỏ tôi đã là kiểu người gần như không có ý thức về quy tắc.
Khi nam nữ chính đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi trẻ, tôi đang bị nhốt trong “phòng tối” để tự kiểm điểm.
Lý do?
Chỉ vì sáng nay tôi đã tưới một chút nước lên người một đứa bé thực vật đang nằm liệt giường.
Tôi không hiểu nổi.
Rõ ràng tôi đâu có tưới nước sôi đâu, có gì sai mà phải kiểm điểm?
Tôi đang co ro ngủ trong góc phòng thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào ngoài hành lang.
À phải rồi—
Hôm nay chính là ngày nam nữ chính đến chọn con nuôi.
Không sai, một năm trước, tôi đã thức tỉnh ý thức của một “nữ phụ độc ác”
Và đồng thời biết được thân phận của tất cả mọi người trong thế giới này.
Ví như:
Viện trưởng hói đầu là một NPC tốt số nhưng chỉ làm nền.
Còn cặp vợ chồng đến viện hôm nay chính là nam nữ chính của thế giới này.
Họ dịu dàng, lương thiện, chính trực, là hình mẫu hoàn hảo của tất cả điều tốt đẹp.
Cũng là cơ hội duy nhất để tôi thoát khỏi cái cô nhi viện nghiêm khắc nhàm chán này, nơi cứ luôn nhốt tôi vào phòng tối.
Dù sao thì những cặp vợ chồng NPC khác chỉ cần nghe sơ qua mấy “thành tích bất hảo” của tôi trong mười mấy năm qua là đã sợ đến mức chạy mất dép rồi.
Dù đầu óc tôi có hơi lệch chuẩn, nhưng tôi cũng khao khát có một gia đình ấm áp và đầy yêu thương.
Thế nên, dù có hy vọng hay không, tôi vẫn phải thử một lần.
Tôi giả vờ bảo muốn đi vệ sinh rồi ra sức đập cửa.
Cô giáo vừa mở cửa, tôi lập tức chui qua khe chân bà mà lao ra ngoài.
Chạy hết tốc lực, cuối cùng tôi cũng đuổi kịp.
Lúc đó nam nữ chính vẫn chưa tìm được đứa trẻ phù hợp, chuẩn bị rời đi với vẻ thất vọng.
Tôi có chút hoảng, sợ họ đi mất.
Thế là từ đằng xa tôi hét to một tiếng:
“Ba ơi! Mẹ ơi!”
Hai người họ bất ngờ khựng lại.
Thấy có hy vọng, tôi liều mình chạy đến, nhưng còn chưa kịp tới thì đã bị một cánh tay ôm ngang lưng kéo lại.
“Bắt được rồi nhé!”
Là viện trưởng hói đầu đó.
Đồ chết tiệt.
“Con nhóc này sao lại chạy ra được? Không phải bảo ở trong phòng tối kiểm điểm à? Mới có mấy tiếng đồng hồ thôi đấy nhé!”
“Bữa nay đừng mong có cơm ăn, tối đói bụng mà ngủ đi!”
Lão lại bắt đầu lải nhải.
Nhưng tôi không có tâm trí để đôi co, trong đầu chỉ nghĩ cách nào để gặp được nam nữ chính.
Tôi vùng vẫy, giãy đạp bằng cả tay lẫn chân.
Định cắn luôn cho rồi, nhưng lại lo nếu bị nam nữ chính thấy được thì họ sẽ cho rằng tôi là đứa trẻ hung dữ mà bỏ ý định nhận nuôi tôi mất.
Huống hồ ông viện trưởng này thể lực lại mạnh, năm nào cũng tập gym.
Tôi rõ ràng đã lén thay bột whey của ông ta thành trà sữa rồi mà, sao giờ hiệu quả vẫn mạnh thế này?
Giãy mãi cũng không thoát, tôi đành uể oải để mặc ông kéo đi.
Xem ra chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Được thôi, đừng trách tôi.
Ngày mai tôi sẽ đứng ngay cổng viện, bật loa phát đi phát lại bài “Trên đời này chỉ mẹ là tốt nhất”.
2
Vừa bị kéo đi lảo đảo chưa được mấy bước, sau lưng chợt vang lên một giọng nói dịu dàng:
“Xin chào, vừa rồi là cháu gọi chúng tôi đúng không?”
Tôi và viện trưởng cùng lúc quay đầu lại.
Chỉ thấy một người phụ nữ mặc váy trắng, dung mạo xinh đẹp rạng rỡ, đang mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
Bên cạnh cô là một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, nét mặt nghiêm nghị, khí chất mạnh mẽ như có hào quang hai mét tám.
Chính xác, là nam nữ chính.
Tôi vội gật đầu:
“Vâng ạ, ba mẹ, là con gọi.”
Nữ chính mỉm cười hỏi lại:
“Sao lại tự đổi cách xưng hô thế?”
Rồi quay sang nhìn nam chính:
“Em rất thích con bé này.”
Nam chính lạnh lùng, nhưng ánh mắt khi nhìn cô ấy lại lập tức dịu xuống như nước:
“Được, vậy thì chọn con bé…”
Lời còn chưa dứt thì bị cắt ngang bởi một tiếng hét:
“Không được!”
Viện trưởng lập tức kéo tôi ra sau:
“Nó thì không được! Mấy đứa khác tùy các người chọn!”
“Các người không biết đấy thôi, con bé này từ nhỏ đã nghịch ngợm gây chuyện, đánh nhau, chửi bậy, toàn làm mấy chuyện xấu! Tối qua còn giả ma dọa bà già tám mươi nhà tôi sợ muốn chết!”
“Sáng nay lại còn tưới nước lên đứa bé thực vật nữa, các người tin nổi không? Lỡ đâu tưới xong mà nó tỉnh lại thì không phải thành chữa bệnh trái phép à?!”
Viện trưởng càng nói càng hăng.
Tôi thì càng nghe càng tuyệt vọng.
Thế là hết rồi.
Mọi bí mật xấu xa đều bị moi sạch.
Nam nữ chính lương thiện chính trực như vậy, sao có thể chấp nhận một đứa trẻ đầy vết nhơ như tôi làm con gái chứ?
Tôi cụp mắt, thất vọng cúi đầu xuống.
Nhưng chỉ hai giây sau—
Một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay tôi.
“Có thật không? Những gì ông ấy vừa nói đều là thật sao?”
Là nữ chính.
Cô ấy cúi xuống, hai mắt sáng rực nhìn tôi.
Tôi còn chưa hiểu gì, chỉ biết theo phản xạ mà gật đầu.
“Vậy thì tốt quá rồi!”