5
Có vẻ như anh trai định dùng “phép thuật” để đánh bại “phép thuật”—
Cậu cuộn người lại, nhắm mắt im lìm như đang ngủ.
Thế là tôi liền vươn tay “biu” một phát, lật mí mắt của cậu ra.
Sau đó tôi như phát hiện ra một châu lục mới, hớn hở reo lên:
“Anh ơi, anh không ngoan rồi nhé, rõ ràng là chưa ngủ! Người mà đang ngủ thì mở mí mắt ra là thấy tròng trắng cơ mà! Mau dậy chơi với em nào!”
Anh trai: “…”
Dòng bình luận: 【……】
Bình luận cũng cạn lời rồi.
Anh trai đành bất lực ngồi dậy từ trên giường, nhưng vẫn không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Cậu đứng dậy, bước đi thẳng thừng mà chẳng nói lời nào.
Khó khăn lắm tôi mới có được một người chơi cùng, sao có thể để lỡ được?
Tôi lập tức nhanh nhẹn bám theo.
“Anh ơi, anh ơi, alo, có nghe thấy em nói không đó?”
“Wow, cái ly trên giá đẹp quá nè, để em sờ thử—”
“Ơ, nhưng sao dễ vỡ thế nhỉ? Mới chạm cái đã vỡ mất rồi?”
Vừa dứt lời, anh trai phía trước lập tức khựng lại.
Cậu quay đầu, nhìn chằm chằm vào cái ly thủy tinh trong tay tôi—đã nứt thành hai mảnh.
Đôi đồng tử co rút lại.
Bình luận:
【Nữ phụ tiêu đời rồi, cái ly đó là cái anh trai thích nhất luôn đó! Là phiên bản giới hạn do nhà thiết kế Pháp làm riêng, ba mang về từ nước ngoài, giờ đã ngưng sản xuất!】
【Haizz, chịu hết nổi rồi. Cô nữ phụ này đúng là chó Beagle phiên bản người—đi đến đâu phá đến đó. Làm gì có ai muốn chơi với người như vậy?】
Quả nhiên, ánh mắt của cậu nhìn tôi thoáng lóe lên vẻ giận dữ.
Nhưng rất nhanh lại biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng im lặng.
Sau đó cậu xoay người bỏ đi.
Tôi đứng đó chết trân.
Nhưng… em thực sự chỉ chạm nhẹ một cái thôi mà.
Thôi được rồi.
Em sẽ không chạm vào nữa.
Ở cô nhi viện cũng vậy.
Chổi, cây lau nhà, ghế, bàn… cứ như chờ sẵn tôi động vào là tự gãy đôi.
Rõ ràng tôi chỉ mới cầm lên…
Mà chúng liền “rắc” một tiếng, chia đôi ngay trước mặt.
Bình luận:
【Cũng không thể trách nữ phụ được. Dù sao cô ấy cũng là vai ác, trên người lại mang vận rủi, khí số siêu thấp.】
Chuẩn luôn.
Từ bé tôi đã xui tận mạng.
Ra cửa là mưa, đi đâu là té.
Thậm chí có hôm nghĩ bụng ở ký túc xá ngủ thì chắc không có gì xảy ra…
Thế mà mái nhà sập xuống.
Ừ đấy, trung bình mỗi năm mái phòng tôi sập 128 lần.
Viện trưởng tức đến mức rượt tôi mắng:
“Sao nửa đêm không ngủ lại đi tháo mái nhà?”
Tôi tự an ủi:
Không sao, lần này xui chứ lần sau chắc ổn.
Lần sau vẫn vậy thì… lần sau nữa cũng không sao.
Nghe người ta nói, con gái hay cười thì vận may sẽ tốt.
Vậy nên mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên tôi làm là bật cười ha ha.
Gặp ai cũng nhe răng cười.
Dù viện trưởng hói rất đáng ghét, tôi cũng cố gắng cười một cái để tỏ lòng tôn kính với “thần vận may”.
Cứ thế, tôi đã cười suốt một tuần liền.
Viện trưởng tìm đến, vẻ mặt muốn nói lại thôi:
“Này… có thể đừng cười kiểu rợn người như vậy được không? Cô lao công với chú bảo vệ đều tới khiếu nại, nói là cô nhìn họ bằng ánh mắt ‘không mấy thiện lành’.”
Tôi: “…”
Sau đó tôi thật sự không cười nữa.
Vì tôi nhận ra, dù có cười hay không thì vận xui vẫn thế.
Chắc tại cười nhiều quá, thần vận may thấy phiền rồi.
Nghĩ tới đây, tôi cúi đầu gõ nhẹ tay mình:
“Không được tùy tiện đụng vào đồ nữa đâu đó! Mày xui xẻo vậy, lỡ tay làm hỏng cái gì quý giá thì anh lại giận.”
“Khó khăn lắm mới được nhận nuôi, tuyệt đối không thể bị trả về!”
6
Tôi bắt đầu bám riết anh trai để xin lỗi.
“Xin lỗi anh ơi, em sẽ tự mình nói thật với mẹ, chấp nhận bị phạt! Hoặc em tự vô phòng tối ngồi kiểm điểm cũng được, nhà mình có phòng tối không vậy?”
Anh trai vẫn không thèm đáp, chỉ lầm lũi bước đi.
Tôi ngẫm nghĩ một hồi.
Trước đây từng thấy viện trưởng hói dỗ vợ giận bằng chiêu gì nhỉ?
À đúng rồi.
Tôi lập tức “phịch” một tiếng quỳ xuống, ôm lấy chân cậu:
“Xin lỗi anh ơi! Em sai rồi! Tha lỗi cho em đi! Em sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho anh! À mà anh có thích cưỡi ngựa không? Không thì… anh cưỡi em chạy vòng vòng cũng được!”
Vừa nói xong tôi đã chuẩn bị nằm xuống làm “tư thế phục vụ”.
Anh trai lập tức trợn tròn mắt, hoảng hốt vẫy tay lia lịa:
“Không cần!”
Vừa dứt lời, cả nhà sững sờ.
Bình luận:
【Ủa? Nãy giờ là cậu bé tự kỷ kia lên tiếng đó hả? Bị nữ phụ bức đến mức mở miệng rồi?】
【Là tai tôi bị lộn hay mắt bị ù vậy? Nếu tôi nhớ không lầm thì cậu ấy đã ba năm chưa nói câu nào rồi mà?】
【Nữ phụ cũng có bản lĩnh đấy chứ. Bắt đầu tin cô ấy có thể tưới nước khiến người thực vật tỉnh dậy thật rồi.】
Lúc này dưới lầu, ba mẹ vừa về đến nhà—