1.
Người ta từng hỏi: “Có phải cánh cửa nhà có ma lực, khiến một người đàn ông ngoài xã hội là tinh anh, hùng hồn ăn nói, mà về nhà liền hóa thành kẻ ngốc không?”
Tôi trả lời: “Tôi tin là có, vì chồng tôi chính là ví dụ điển hình.”
Mười tháng mang thai, chồng tôi – Chu Hải – bận rộn công tác khắp nơi, miệng thì nói là để kiếm tiền nuôi gia đình.
Đến lúc tôi ở cữ, anh ta cuối cùng cũng chịu về, còn ân cần mang cho tôi một bát “canh gà”. Nhưng nhìn kỹ, đó chỉ là nước pha bằng gói gia vị mì gà hầm nấm.
Tôi trừng mắt nhìn, anh ta gãi đầu, ngượng ngập nói:“Anh không biết nấu canh gà, nhưng nghĩ em cần bổ sung dinh dưỡng. Mùi vị này chắc cũng gần giống, thậm chí còn ngon hơn một chút.”
Để bù đắp, anh ta hăng hái hứa hẹn: “Đêm nay để anh cho con bú, em nghỉ ngơi đi.”
Thế nhưng vừa đêm xuống, anh ta ngủ say như chết, tôi gọi kiểu gì cũng không dậy. Sáng hôm sau, anh ta tỏ vẻ áy náy:“Xin lỗi, anh ngủ mê quá. Hay là từ giờ anh trông con ban ngày nhé?”
Kết quả là khi xin nghỉ phép ở nhà, anh ta cắm mặt chơi game, suýt chút nữa để con trèo qua hàng rào ngã lăn xuống đất.
Anh ta bảo: “Quả nhiên đàn ông vẫn quá bất cẩn. Như người ta nói, đàn ông trông con thì chỉ cần sống sót là được. Không có nguy hiểm nào khác, thì chính bố mới là mối nguy lớn nhất.”Vậy nên, chăm con vẫn phải là việc của mẹ.
Tôi tức muốn chết, chỉ hận không thể mổ cái đầu của anh ta ra xem bên trong chứa gì.Khổ công chỉ dạy cả nửa ngày, cuối cùng anh ta vẫn làm loạn hết mọi thứ.
Đến tối, tôi lại nghe thấy anh ta thì thầm gọi điện cho mẹ ở trong nhà vệ sinh:“Mẹ, con làm y như lời mẹ dặn rồi. Vậy là sau này con có thể vui vẻ làm ông bố ‘ngồi mát ăn bát vàng’ rồi phải không?”
Thảo nào! Hóa ra trên đời này vốn chẳng có phép màu nào cả, chỉ có loại đàn ông ranh ma, mặt dày thành tinh.Nhưng làm “ông bố ngồi mát” đâu phải dễ.Muốn giả vờ ngu để hưởng lợi, còn phải xem anh ta có cái số đó hay không.
2.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định cho Chu Hải thêm một cơ hội cuối cùng.
“Từ dạo này em chẳng được ngủ ngon, tối nay anh trông con đi.”
Chu Hải lập tức gật đầu như bổ củi, vừa miệng nói “vợ đại nhân vất vả rồi”, tay lại không quên đăng status Facebook:【Tối nay tiếp tục trông con】.
Bên dưới bình luận toàn khen anh ta là người chồng mẫu mực, thậm chí còn có người ghen tỵ công khai.
Tôi cười khẩy — đúng là cái kiểu “vỏ ngoài sáng bóng, bên trong mục nát”.
Tôi dặn:“Được, em đi ngủ đây. Chu Hải, nếu đêm nay anh còn không chịu dậy, em không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Anh ta cuống quýt gật đầu, còn giả bộ tủi thân, trách tôi đừng dùng cái giọng ấy để nói với anh ta.
Nhưng rốt cuộc, khi tiếng khóc của con lại réo gọi giữa đêm, người nằm cạnh tôi vẫn bất động như con heo chết, mặc cho tôi gọi bao nhiêu lần cũng không thèm nhúc nhích.
Đến mức tôi phải nghi ngờ: anh ta ngủ hay đã lăn đùng ra chết rồi?
Ôm con trong lòng, tay lại khẽ chạm vào vết mổ còn đau nhức trên bụng, trong đầu tôi như có tiếng kèn hiệu lệnh trận chiến vang lên.
Trước khi gả đi, mẹ từng dạy tôi một câu chí lý:“Phụ nữ mà không cứng rắn thì chẳng giữ nổi vị trí của mình.”
Nếu đối phương đã khiến ta nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng, thì một khi quyết định phản công, tuyệt đối đừng bao giờ nghĩ đến chuyện chừa đường lui cho họ.
Vì ngay khoảnh khắc ta quyết định báo thù, chính là lúc xé toang hết mọi giả vờ hòa thuận – hoặc anh chết, hoặc tôi mất.
Ngày trước, tôi vốn không muốn sinh con. Là Chu Hải và mẹ anh ta mặt dày mày dạn năn nỉ ngày này qua ngày khác.Nào là “không ảnh hưởng gì đến công việc của em”, nào là “sẽ phụ giúp chăm con”.
Kết quả thì sao?Một người trong lúc tôi mang thai lại dạt đi công tác xa.Một người thì về nhà vờ vĩnh dưỡng bệnh.
Giờ đây còn dám bắt tay nhau chèn ép tôi.Được thôi. Nếu đã vậy, thì ai cũng đừng mong yên ổn. Hủy diệt hết cho xong!
Tôi cúi đầu nhìn đứa trẻ còn đang khóc ngằn ngặt trong lòng, tay thuận tiện nhấc ấm nước nóng ngay bên cạnh.Nước 60 độ – đủ để bỏng rát, nhưng không chết người. Tôi vung tay, dội thẳng vào mặt Chu Hải, rồi xoay ngay dòng nước xuống hạ thân anh ta.