4.
Con trai tôi đang ngồi trong một đống phân tiểu, người gầy rộc, đói đến mức khóc chẳng còn ra hơi, tiếng nấc nghẹn chẳng khác gì một con mèo con yếu ớt.
Chẳng trách tôi không nghe thấy tiếng khóc của con suốt từ đêm qua — thì ra Chu Hải từ tối qua đến giờ vẫn chưa từng cho con ăn một giọt sữa nào.
Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy anh ta đang thản nhiên ngồi trên sofa, mải mê chơi game.
“Ồ, em dậy rồi à, vợ. Anh sợ làm phiền giấc ngủ của em nên không dám gọi. Nhưng mà anh cũng đâu có biết cách pha sữa hay thay bỉm cho con.Này, em xem nó đi, hình như đói rồi đấy.Hay để anh giúp em nhé, nhưng mà sữa thì xúc mấy thìa, bỉm thì tháo kiểu gì vậy?”
Anh ta miệng thì nói, nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay không ngừng lia.
“Có điều, vợ à, lần sau em đừng ngủ lâu thế nữa. Em ngủ say quá, anh muốn hỏi gì cũng không tiện. Thế là con phải chịu khổ đấy.”
Người ta nói “hổ dữ còn chẳng nỡ ăn thịt con”, vậy mà Chu Hải còn chẳng bằng loài cầm thú.Anh ta chẳng qua chỉ đang ngấm ngầm đe dọa, trả đũa tôi vì chuyện đêm qua mà thôi.
Tim tôi nhói buốt như bị xé ra từng mảnh. Người ta nói con là điểm yếu của mẹ.Vậy còn cha thì sao? Anh ta đã chết trong lòng từ lâu rồi à?
Chu Hải vẫn không rời mắt khỏi màn hình, tôi bấm chặt vào lòng bàn tay, ép mình ngồi xuống sofa.
“Ơ… nhưng mà em ngốc lắm, giờ chẳng nhớ nổi phải pha sữa thế nào, thay bỉm ra sao cả…”
Tôi vốn sinh xong thì mất sữa, con từ đầu đã phải uống sữa bột.
Nghe tôi nói vậy, Chu Hải cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi điện thoại, ngẩng lên nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt dữ tợn như muốn giết người.
Tiếng khóc của con dần lịm đi, yếu ớt đến mức gần như chẳng còn nghe thấy. Trái tim tôi như bị ai đó xé toạc, đau nhói đến không thở nổi.
Chu Hải vẫn trừng mắt đối chọi với tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy chính mình cũng đáng khinh.Có gì hay ho đâu?Để tranh thắng – thua với một kẻ cặn bã như anh ta, mà lại biến con trai mình thành vật hy sinh, vậy thì thắng để làm gì?
Cuối cùng Chu Hải cũng cử động, nhưng ngay giây sau, anh ta lại quay người định bước ra ngoài:“Em không biết, anh cũng không biết. Anh là đàn ông thì sao hiểu cách chăm con chứ?Hay là để anh sang hỏi hàng xóm, chắc chắn sẽ có người biết.”
Tôi bủn rủn ngã gục xuống sàn, rồi vừa bò vừa lồm cồm đứng dậy, vội vã pha sữa cho con.Nhìn con háu đói bú ừng ực, nước mắt tôi cứ thế ào ra như vỡ đê.
Vừa khóc, tôi vừa run run thay tã cho con.Chạm nhẹ vào làn da đỏ ửng của con, trong lòng tôi bùng lên ý nghĩ độc ác: Giết Chu Hải đi!
Người ta nói phụ nữ có thể tàn nhẫn, nhưng đàn ông còn có thể độc ác gấp bội.
Nhìn tôi vừa nức nở vừa lóng ngóng lo cho con, Chu Hải khoanh tay đứng cạnh chỉ cười lạnh:“Vợ ơi, chắc khỏi cần hỏi ai rồi. Em xem, tự nhiên lại biết làm hết rồi còn gì.”
Tôi ngẩng lên, gượng cười chua chát:“Đúng vậy, chồng à. Sống chung với một kẻ não tàn thì kỹ năng sinh tồn buộc phải giỏi hơn thôi.”
Ánh mắt hai người giao nhau, nhưng Chu Hải không chọn tiếp tục đôi co. Anh ta chậm rãi bước đến, khụy gối ngồi xuống cạnh tôi, còn nặn ra một nụ cười giả lả:“Vợ, sao lại nói anh như thế… Anh chỉ hơi ngốc ngốc thôi mà.”
“Vợ à, em chịu khó dạy anh thêm một chút chẳng phải xong rồi sao?”
Tôi sai rồi. Chu Hải không chỉ là một kẻ hèn hạ, mà là cực phẩm của mọi loại hèn hạ.
Vết mổ trên bụng tôi co thắt từng hồi, nhói đau. Con trai cuối cùng cũng hồi lại sức, tiếng khóc dần lớn hơn, chói tai đến mức khiến đầu tôi ong ong như sắp nổ tung.
Vừa dỗ con, tôi vừa rơi nước mắt. Trong đầu bất giác vang lên câu hỏi kinh điển: Hôn nhân đã mang lại cho người phụ nữ điều gì?
Nếu chưa có con, tôi hoàn toàn có thể sống mái với Chu Hải, thậm chí quyết liệt đến cùng.Nhưng giờ đây, khi đã có con, khi đã lộ rõ điểm yếu, tôi lại có thêm một sợi dây để người khác nắm thóp, mặc sức khống chế.
Nghĩ đi nghĩ lại rất lâu, cuối cùng tôi vẫn bấm số gọi cho mẹ.
“Mẹ… mẹ có thể đến giúp con trông thằng bé được không?”
“Con đúng là đứa nhỏ ngốc, sớm bảo mẹ sang thì có phải khỏe hơn không. Lúc trước lại cứ không cho mẹ tới. Được rồi, chờ đi, mai mẹ sẽ đến.”
Nói xong, mẹ tôi cúp máy.
Thật ra trước khi sinh con, tôi vốn không định để mẹ phải vất vả chăm sóc mình thêm lần nữa. Khi ấy, tôi tin vào những lời hứa hẹn của Chu Hải và mẹ chồng.
Chủ yếu là vì những lời hứa của Chu Hải.Lúc chưa có con, anh ta luôn tỏ ra rất tốt, rất chu đáo.