05
Lời vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chìm vào tĩnh lặng.
Nàng vẫn nghĩ ta chưa hài lòng với Ninh Triết, tưởng rằng chỉ cần nói thêm đôi ba câu, ta sẽ lập tức nổi giận mà bỏ đi mất mặt.
Nào ngờ, ta chẳng những không như vậy, mà còn... đứng trước bao người, công khai bảo vệ Ninh Triết.
Thời Duyệt thấy mọi ánh mắt xung quanh đều trở nên khác lạ, ngỡ rằng mình đã đoán trúng tâm ý ta. Thấy ta im lặng không đáp, nàng ta càng lúng túng, định nói vài lời êm tai để tiếp tục ly gián.
Ta nhìn những người dần tụ lại càng lúc càng đông, bất chợt hỏi:
“Muội quan tâm chuyện phu quân tương lai của tỷ có thể hành phòng hay không như vậy, chẳng lẽ cũng muốn gả vào hầu phủ?”
“Vừa hay hôm nay có rất nhiều đồng liêu cũ của Trung Dũng hầu ở đây. Họ đều là những người từng theo hắn xông pha nơi sa trường, rõ mọi chuyện nhất. Nếu muội thực sự tò mò, sao không đến hỏi thẳng?”
Sắc mặt Thời Duyệt có phần khó coi, nhưng vẫn cố gượng cười:
“Không cần đâu, muội chỉ là lo cho tỷ, khuyên tỷ nên trò chuyện với hầu gia cho nhiều mà thôi...”
Ta nhướng mày:
“Khuyên ta? Nhưng trước khi vào cung, muội và mấy vị bằng hữu chẳng phải đã nói với ta rằng Trung Dũng hầu từng có một thông phòng, chỉ vì không thích đứa trẻ mang thân phận thấp kém nên ép nàng ta phá thai sao?
“Nàng ta đâu? Không phải muội lén giấu ở bên cạnh sao?”
Ta đưa mắt nhìn ra phía sau nàng, kéo theo ánh mắt của tất cả mọi người, đúng lúc bắt gặp thiếu nữ đang trốn phía sau giả làm nha hoàn kia.
Thời Duyệt mặt cắt không còn giọt máu.
Nàng lập tức đẩy thiếu nữ ấy ra phía trước:
“Đây là nha hoàn muội nuôi từ nhỏ, dung mạo không được đẹp, nên xưa nay chưa từng ra mắt các tỷ tỷ.”
Ta cười dịu dàng:
“Xưa nay không lộ diện, sao hôm nay lại mang vào cung?”
Không khí tức khắc trở nên căng cứng. Gương mặt Thời Duyệt như bị đóng băng.
Nhưng lời ta còn chưa dứt, Ninh Triết đã xuất hiện, cùng đi với hắn còn có... đương kim Thái tử.
Về sau, khi linh hồn ta từng lặng lẽ theo sát Ninh Triết, mới biết thì ra Thái tử chính là bạn đồng môn với hắn.
Năm ấy, vì muốn giúp Thái tử lập công nơi biên ải, Ninh Triết mới ra trận và mất đôi chân.
Lúc ta từ chối hắn giữa bao người, Thái tử từng định xử trí ta lập tức, nhưng bị Ninh Triết cản lại.
Nay hai người cùng bước ra, Thời Duyệt lập tức quỳ rạp xuống đất.
“Tỷ tỷ, muội chỉ nghe người ta nói, tỷ tha cho muội đi...”
06
“Muội muội của con nếu chỉ là nghe lời đồn, sao con không tha cho nó một lần?
“Phải khiến chuyện lan đến tai Thái tử điện hạ, bây giờ thì hay rồi, cả kinh thành đều biết chuyện xấu nhà mình, con vừa lòng lắm sao?”
Phụ thân nắm cổ áo ta lôi về từ trong cung, thẳng tay đạp ta một cước ngã nhào xuống đất giữa chính điện từ đường.
Mẫu thân định can ngăn, nhưng không cản được, chỉ có thể sốt ruột mà đứng một bên:
“Thôi thì chuyện này về nhà nói là được, hà tất gây náo loạn đến trước mặt hoàng gia, ngay cả bệ hạ cũng đã nghe đến rồi.
“Huống hồ, muội muội con còn bị hoàng hậu nương nương khiển trách, từ nay việc hôn sự của nữ quyến trong nhà e cũng khó mà suôn sẻ.”
Nghe đến đây, ta bỗng cảm thấy như có vật nặng đè lên đỉnh đầu, cổ họng nghẹn lại.
Vì sao đến mẫu thân cũng không chịu tin ta?
“Thời Duyệt...”
Ta còn định giải thích, thì dì ta đã bước vào, ôm lấy Thời Duyệt mà khóc lóc sướt mướt, kể lể rằng hôn sự vốn nhắm sẵn cho muội muội nay vì ta mà tan tành.