1.
“Thập Thất, những ý tưởng mới lạ mà phò mã đưa ra trong hơn một năm qua, đã tổng hợp xong chưa? Hắn đã làm những gì?”
Rời phủ theo thánh chỉ đi trị thủy hơn một năm, ngày trở về phủ công chúa, việc đầu tiên ta làm là đến thẳng thư phòng.
Ám vệ quỳ dưới đất, cung kính dâng lên một xấp giấy.
“Chủ tử, thỉnh người xem! Tất cả phát minh mới mà phò mã từng nhắc đều đã được liệt kê tại đây. Ngoài ra còn có…”
Ám vệ hơi ngập ngừng, thấy sắc mặt ta vẫn bình thản mới dám nói tiếp:“Phò mã tư thông với nha hoàn Thủy Thanh trong phủ, thậm chí còn có ý định nâng nàng ta làm bình thê.”
Nghe tới đây, ánh mắt ta mới rời khỏi đống giấy tờ.
“Hử, ngu ngốc không chịu được! Nếu không phải hắn còn chút giá trị, bổn cung đã sớm tiễn hắn một mạng rồi!”
Những năm gần đây, phò mã không ít lần nảy ra những ý tưởng và hành vi kỳ quái, hành xử khác người.Mãi đến khi vô tình phát hiện — thân xác kia lại bị một linh hồn đến từ dị thế chiếm giữ.
Khi đó ta vốn định lập tức xử tử hắn, ai ngờ hắn lại vô tình vạch trần nguyên nhân thực sự của đại nạn thủy tai, còn đưa ra một phương án khả thi để giải quyết.
Sau hơn một năm trị thủy, quả nhiên thế nước cải thiện rõ rệt.
Vì thế ta thay đổi ý định, tạm tha cho hắn một mạng.
Nào ngờ hắn lại không biết điều như vậy.
Còn dám nâng người làm bình thê, hắn dựa vào đâu?
Ta phất tay cho Thập Thất lui xuống, rồi cúi đầu nhìn mấy tờ giấy kín đặc chữ trong tay, âm thầm cân nhắc — giá trị của hắn, liệu còn lại được bao nhiêu?
Vừa ra khỏi thư phòng, đã thấy phò mã Sở Quân Lam không biết từ đâu nghe được tin ta trở về, vội vã kéo một người chạy tới.
“Nô tỳ Thủy Thanh, tham kiến công chúa điện hạ.”
Thủy Thanh trông thấy ta, mặt mày hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
“Thanh nhi, nàng không cần đa lễ. Vài ngày nữa nàng và An Bình đã có thể xưng hô tỷ muội rồi, cần gì khách sáo như vậy?”
Sở Quân Lam liếc nhìn ta một cái, thản nhiên kéo nàng ta dậy.
Thủy Thanh dè dặt liếc ta một cái, rồi vẫn ngoan ngoãn đứng lên.
Ánh mắt ta, mang theo ý cười nhàn nhạt, lướt qua nàng ta rồi dừng lại trên người Sở Quân Lam.
“Phò mã gia không tính nói gì sao?”
Sở Quân Lam chẳng hề để tâm, bộ dạng tùy tiện nói:
“Những ngày nàng vắng mặt, may nhờ có Thanh nhi thường xuyên ở bên bầu bạn, thay nàng gánh vác phận sự thê tử.”
“Ồ? Thật vậy sao?”
Ta dời mắt về phía Thủy Thanh. Nàng ta toàn thân run rẩy, không dám nhìn thẳng ta, vội núp ra sau lưng Sở Quân Lam.
Sở Quân Lam lại chẳng hề bận tâm, còn đưa tay ôm nàng ta vào lòng, cứ như xưa nay vẫn quen chỉ tay năm ngón với ta.
“Dù sao nàng cũng lập được công lớn, giờ nàng xin phụ hoàng phong nàng ấy làm nghĩa nữ đi, để nàng ấy cùng nàng làm bình thê của ta.”
Có lẽ thấy ta không lên tiếng, hắn tự cho là đúng, lại tiếp lời:“Nàng yên tâm, đến lúc đó ta sẽ không chỉ sủng ái mình Thanh nhi, cũng sẽ tới phòng nàng, mưa móc đều ban.”
Ta giơ tay tát hắn một cái giòn giã.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thủy Thanh và hắn, ta lạnh giọng cười khẽ:“Bổn cung dù gì cũng là thiên kim hoàng gia, đường đường một vị công chúa. Còn nàng ta, chỉ là một tiểu tỳ hèn mọn, không công, không tài, lấy đâu ra tư cách được phụ hoàng thu làm nghĩa nữ, xưng tỷ muội với bổn cung?”
“Phò mã đầu từng bị thương, trí nhớ có thể có chút mơ hồ, quên mất quy củ, bổn cung còn có thể tha thứ. Nhưng ngươi—là nha hoàn trong phủ công chúa, chẳng lẽ cũng không hiểu điều lễ nghĩa căn bản nhất hay sao?”
Ta lạnh lùng liếc sang, Thủy Thanh lập tức quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy cầu xin:“Công chúa tha mạng! Công chúa tha mạng!”
Sở Quân Lam lại tức giận trừng mắt nhìn ta, đầy vẻ oán trách:“Nàng là nữ nhân của ta, đương nhiên phải nghe ta! Ta muốn cưới Thanh nhi thì có gì không được?! Chẳng lẽ nàng chưa từng học qua tam cương ngũ thường?!”
Ta khẽ cười.
Dù biết linh hồn trong thân xác này là từ dị thế đến, hành vi có thể hơi khác người,Nhưng ngu xuẩn đến mức này, lại khiến ta bắt đầu nghi ngờ — liệu hắn có đáng để ta giữ lại nữa không?
“Người đâu!”
Một đội thị vệ mang đao không biết từ đâu lập tức xuất hiện, khí thế bức người.
Thấy ta thật sự động thủ, Sở Quân Lam lập tức mềm nhũn, lắp bắp:“An Bình, nàng... nàng bảo họ lui đi! Cùng lắm là ta không cưới nữa!”
Thủy Thanh thì đã sớm sợ tới mức hồn bay phách lạc, nghe tới đó lại càng không dám ngẩng đầu lên.
Ta cụp mắt nhìn lướt qua hai người, trong đầu thoáng nghĩ đến những thứ trên tờ giấy kia còn chưa thực hiện, hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời trấn an Sở Quân Lam.
Giọng điệu ôn hòa:“Bổn cung là An Bình công chúa được Hoàng thượng thân phong, đương nhiên chỉ nghe theo lệnh của phụ hoàng.Lần này nể mặt phò mã có công trị thủy, bổn cung sẽ không chấp nhặt nữa.”
Sắc mặt Sở Quân Lam lập tức thay đổi, còn có vẻ đắc ý.
“Ý của An Bình là... nếu ta lại lập công nữa thì...?”
Hắn thăm dò nhìn ta.