3.
Chuyện ta sai người đưa hoa khôi đến chỗ Sở Quân Lam chẳng bao lâu đã truyền đến tai phụ hoàng, người lập tức sai người truyền ta vào cung.
Ta không lấy làm ngạc nhiên.
Phủ công chúa tuy kín như bưng, nhưng phụ hoàng… là người có mắt ở khắp nơi.
Nếu ta thật sự có thể giấu được người, e rằng ngày chết của ta cũng chẳng còn xa.
“Người kia, Sở Quân Lam, không hợp ý con?”
Trong Ngự Hoa Viên, phụ hoàng đang cùng ta đánh cờ. Trắng đen giằng co, thế cục cân bằng.
“Hắn tuy có chút tài mọn, nhưng chỉ biết rập khuôn máy móc, chưa từng có thành quả gì rõ rệt. Vậy mà vừa khi nhi thần trở về, hắn đã ngang nhiên muốn nâng một nha hoàn trong phủ làm bình thê. Hành vi ấy, rõ ràng không xem hoàng thất ra gì!”
Nghe xong, phụ hoàng sắc mặt cũng trầm xuống, hừ lạnh một tiếng:
“Thật quá càn rỡ!”
Nhưng rồi, như sực nhớ điều gì, người liếc nhìn ta, vẻ mặt bỗng dịu đi.
“Có điều hiện giờ… con vẫn chưa thể giết hắn.”
Ta vô cùng sửng sốt, không kịp nghĩ ngợi gì khác, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế đá.
“Phụ hoàng! Vì sao nhi thần không thể?!”
Phụ hoàng không trả lời ngay, chỉ cau mày liếc ta một cái đầy bất mãn:
“Quy củ!”
Ta cố nén xuống cơn phẫn uất, dưới ánh mắt ra hiệu của thái giám tổng quản bên cạnh, cúi người hành lễ với người:
“Nhi thần vì nhất thời xúc động mà thất lễ, mong phụ hoàng trách phạt.”
“Ừm.”
Phụ hoàng thản nhiên nghịch mấy quân cờ, không bảo ngồi, cũng không bảo đứng dậy, ta chỉ có thể giữ nguyên tư thế cúi chào.
Ta hiểu—đây là hình phạt cho việc ta dám chất vấn người, lại còn quên cả quy củ.
Phụ hoàng xưa nay nghiêm khắc với ta nhất.
Là người được người chọn làm hoàng thái nữ, từ nhỏ ta đã phải đọc đủ tứ thư ngũ kinh, học cách trị quốc an dân. Quy tắc lễ nghi trong cung càng không cần nói, thậm chí ta còn học nhiều hơn cả các hoàng tử.
Ta biết, muốn gánh vác được trọng trách ấy, tất cả những điều này đều là việc ta bắt buộc phải làm.
Nhưng mỗi khi mệt mỏi, muốn được phụ hoàng an ủi một chút, người lại luôn nghiêm giọng quát ta.
Rõ ràng ta chỉ muốn gần gũi phụ hoàng hơn, muốn được người yêu thương nhiều hơn một chút… Vậy mà phụ hoàng lại luôn nói ta không được yếu mềm.
Người ngoài chỉ thấy phụ hoàng sủng ái ta cỡ nào—vừa mới cập kê đã ban phủ công chúa, phò mã cũng là người được người đích thân chọn lựa kỹ càng, gia thế trong sạch, không cha không mẹ, chẳng vướng dây mơ rễ má.
Tâm tư ấy, ai nhìn cũng tưởng là thâm tình, nào ai biết đằng sau là bao nhiêu bài học chất chồng, bao lần mắng chửi, bao trận đòn roi.
Ta phải luôn luôn nhắc nhở bản thân: ta là Hoàng thái nữ tương lai, là thiên tử tương lai—không được phép sai sót dù chỉ một ly.
Đến tận hôm nay, vẫn là như thế.
Có lẽ thấy ta đã thành khẩn nhận lỗi, sắc mặt phụ hoàng rốt cuộc cũng dịu xuống, giọng ôn hòa:
“Phò mã chưa phạm vào đại tội. Nếu con giết người hoặc đuổi hắn ra khỏi phủ, tin tức lọt ra ngoài, bá quan văn võ sẽ dâng sớ phản đối con thế nào?”
Trong lòng ta không biết từ khi nào đã dâng lên một tia khó chịu.
“Nhi thần không thích chuyện phò mã có tam thê tứ thiếp. Người của nhi thần—phải toàn tâm toàn ý với một mình nhi thần thôi.”
“Hơn nữa, chẳng phải chính phụ hoàng từng dạy nhi thần sao? Muốn khiến một người chết trong phủ, chỉ cần từ từ xóa sạch dấu vết của hắn, rồi mới ra tay diệt trừ là được.”
Phụ hoàng liếc ta một cái, tay khẽ buông quân cờ trắng xuống bàn cờ:
“Nam nhân có tam thê tứ thiếp vốn là lẽ thường.Con là An Bình công chúa do trẫm thân phong, nếu đến chút lòng bao dung cũng không có, mai sau trẫm sao có thể giao ngôi vị đó cho con?”
Ta nhìn bàn cờ.
Chỉ cần sai một nước—quân đen sẽ thua sạch cả ván.
Trong lòng… bỗng thấy có chút vị đắng chẳng tên.
“Phụ hoàng, nhi thần biết lỗi.”
Ta cúi đầu, trầm giọng nhận sai.
Phụ hoàng liếc ta một cái, trong mắt vẫn còn chút không hài lòng.
“Con lui ra đi. Mấy ngày tới không cần vào cung nữa.”
“Vâng.”
Ta đáp lời, rời khỏi Ngự Hoa Viên, khẽ chạm tay vào ống tay áo—nơi giấu tờ giấy kia.
Đó là phần bản thảo ta đã chắt lọc từ ghi chép của Sở Quân Lam, những điều khả thi có thể ứng dụng thực tế. Ban đầu, ta vốn định đích thân dâng lên phụ hoàng.