1.
Hỷ bà đẩy cửa, nụ cười lập tức đông cứng: “Đại tiểu thư? Sao người lại ở đây?”
Ngoài viện lập tức nổ tung như chảo dầu, vài vị nữ quyến hớt hải chạy vào, nhìn thấy ta liền trợn mắt không thể tin nổi:
“Trời đất ơi! Vậy người vừa được rước lên kiệu hoa vào Đông cung là Nhị tiểu thư sao?”
“Tĩnh Thư sao vẫn còn ở đây? Nếu thật sự gả nhầm thì chính là tội khi quân đó!”
Thứ mẫu lao vào, nước mắt lưng tròng: “Tĩnh Thư, con điên rồi sao? Ngôi vị Thái tử phi mà cũng dám nhường? Dù con không muốn gả cho Thái tử, cũng không thể ép muội muội thay con được! Chống lại thánh chỉ là tội chém đầu đó!”
Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người lập tức thay đổi, nhìn ta như thể ta là kẻ tàn nhẫn vô đạo, tùy hứng làm càn, bức ép muội muội thay mình lên kiệu.
Ta nhìn vẻ mặt bà giả bộ hoảng hốt, nhưng không che nổi nét đắc ý giấu nơi đáy mắt, bỗng chốc nhớ lại đời trước bà cũng từng ở trước mặt bao người trắng trợn đảo ngược thị phi, đem tội danh kháng chỉ chụp lên đầu ta.
Rồi lại cùng phụ thân thêm mắm dặm muối trong thư, nói ta tùy tiện bỏ trốn hôn sự, khiến thứ muội phải thay gả; miêu tả ta kiêu căng, bất chấp danh dự của gia tộc ra sao.
Phụ thân đang giữ chức Thái thú ở phương Nam, bận rộn công vụ, lại biết rõ mệnh ký giữa ta và thứ muội, lúc đó lại nhất thời tin lời bà.
Hiện nay bà lại giở trò cũ, chẳng lẽ ta còn để nàng toại nguyện?
Ta lảo đảo lùi về sau, đôi mắt ngấn lệ mờ mịt: “Mẫu thân nói gì vậy? Đêm qua người kêu con và muội muội cùng uống rượu tiễn gả, con vừa uống xong đã mê man bất tỉnh, đến khi tỉnh lại thì muội muội đã biến mất, ngay cả áo cưới của con cũng không thấy đâu…”
Sắc mặt mọi người thoáng biến đổi, đưa mắt nhìn nhau, ai chẳng là nữ nhi nhà lành, trong lòng thoắt cái đã hiểu rõ tám, chín phần.
“Tĩnh Thư!”
Một tiếng quát chấn động vang lên, cô mẫu chen qua đám người, lập tức đỡ lấy ta.
Bà chỉ tay vào mặt thứ mẫu mắng to:
“Đồ đàn bà rắn rết! Rõ ràng là ngươi hạ dược làm Tĩnh Thư mê man, cướp lấy mệnh ký, ép con gái mình gả vào Đông cung hưởng phúc!”
Thứ mẫu sắc mặt tái nhợt, nghiến răng kèn kẹt: “Ta một lòng lo liệu hôn sự, mà giờ lại thành tội nhân? Ta đối với con bé cũng như con ruột, sao có thể hại nó?”
Ta khẽ rụt người lùi lại, ống tay áo vô tình trượt xuống, để lộ một đoạn vải đỏ sẫm.
Cô mẫu mắt sắc, lập tức nắm lấy cổ tay ta: “Chất vải này sao lại đổi màu?”
Có người chỉ vào ống tay áo ta hô lớn: “Đây là loại vải do Hoàng thượng ban tặng, hễ chạm phải mê dược sẽ lập tức đổi màu!”
Tay áo này ta đã ngâm trong dược thủy, người biết y thuật chỉ cần ngửi là rõ.
Nghe vậy, ánh mắt sắc bén của cô mẫu như lưỡi dao đâm thẳng vào mặt thứ mẫu: “Người đâu! Lập tức mời Chưởng viện Thái y viện, Trương viện phán tới nghiệm chứng!”
2.
Trương viện phán chính là biểu cữu phụ của ta, vừa nghe nói ta gặp chuyện liền vội vàng chạy đến.
Quả nhiên, ông ta chỉ nhìn qua màu sắc trên ống tay áo đã nhíu mày, lại ngửi thêm một hơi, liền khẳng định:
“Đây là Tửu Tiên Tán của Tây Vực, dược tính cực mạnh, tổn thương đến tâm mạch. Sau khi uống vào sẽ chìm trong mê man đến chế//t, Tĩnh Thư có thể giữa chừng tỉnh lại quả là may mắn. Lão phu sẽ kê đơn, uống vài ngày sẽ ổn.”
Ta ngẩng đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa: “Mẫu thân vì sao phải hại con? Vì sao không trực tiếp thương lượng với phụ thân? Dù người ra làm quan xa xứ, nhưng dù gì cũng là tam phẩm đại thần. Chỉ cần vài lời thỉnh cầu trước Thánh thượng là có thể xin ân điển cho muội muội.”
“Nay muội muội tráo mệnh ký thay ta lên kiệu, nếu bị Đông cung phát hiện thì chính là tội khi quân. Nhẹ thì mất đầu, nặng thì phụ thân bị ngự sử đàn hặc tội ‘trị gia vô nghiêm’. Mẫu thân dù không nghĩ cho con, lẽ nào cũng chẳng nghĩ đến tiền đồ của phụ thân, hay vận mệnh toàn tộc?”
Thứ mẫu bỗng nhiên quỳ sụp xuống, mắt rưng rưng: “Tĩnh Thư, là mẹ nhất thời hồ đồ. Là do Nhị tiểu thư quá sợ chuyện hòa thân, mới hồ đồ làm ra chuyện như vậy… Nhưng giờ kiệu hoa đã ra khỏi cửa, nếu vỡ lở, Nhị tiểu thư ắt phải chế//t!”
“Tĩnh Thư, con từ nhỏ đã được lão phu nhân dạy dỗ, hiểu đại nghĩa, lại có nhà mẹ đẻ là danh môn thanh quý. Cho dù việc này tới tai Thánh thượng cũng còn có đường xoay chuyển. Nhưng nếu Nhị tiểu thư bị trả về, đó chính là con đường chế//t. Con vốn là người hiền hậu, chẳng bằng nhận là mình tự nguyện nhường hôn, xem như cứu muội muội một mạng...”
Cô mẫu lập tức giáng cho bà một bạt tai nảy lửa: “Con gái nhà họ Tạ mà để một kẻ xuất thân nha hoàn rửa chân như ngươi sỉ nhục? Tự nguyện nhường gả? Rõ ràng là hai mẹ con ngươi hạ dược tráo hôn! Nay lại muốn Tĩnh Thư gánh tội khi quân thay các ngươi? Ta khinh! Mệnh phượng do Trời định, cũng là thứ tiện tỳ như Nhị tiểu thư có thể giả mạo sao? Dám trộm cả mệnh ký? Chỉ riêng tội này thôi, ngươi có mười cái đầu cũng không đủ chém!”
“Năm xưa ngươi trèo lên giường, hại chế//t mẫu thân Tĩnh Thư, giờ lại muốn con gái ngươi cướp luôn nhân duyên của nàng. Tưởng Tạ gia ta đã tuyệt hậu hết rồi chắc?”
Thứ mẫu ôm mặt bật cười lạnh lẽo: “Cô nãi nãi thật là oai phong! Nhưng trước khi lão gia xuất phủ, mọi việc trong phủ đều giao cho ta chủ quản. Hôn sự của hai đứa nhỏ dĩ nhiên do ta quyết định. Tạ gia có vinh hiển mấy cũng là nhà mẹ đẻ, con gái gả đi rồi là nước đổ khó hốt. Cô nãi nãi bây giờ đã gả vào họ Vương, cũng đừng xen vào chuyện nhà họ Tạ mà không sợ thiên hạ chê cười!”
Ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng: “Vậy mệnh phượng của ta đâu? Khâm thiên giám đã phê chính xác giờ sinh tháng đẻ của ta.”
Ánh mắt bà lấp lóe: “Của ngươi của ta gì chứ, dù sao cũng là nữ nhi nhà họ Tạ. Muội muội con tính tình mềm mỏng, con làm tỷ nhường nhịn nó chút thì sao?”
Đời trước cũng vậy, bà ta cướp lấy mệnh ký của ta để thay gả, còn đoạt luôn toàn bộ hồi môn mà mẫu thân để lại cho ta.
Thứ mẫu từ sớm đã tính chắc ta sẽ không dám xé toạc mặt nạ trước mặt bao người mà đòi lại công đạo.
Thứ thuộc về ta, kiếp này… ta phải đòi lại từng phần, gấp trăm lần hoàn trả!
Cô mẫu giận đến toàn thân run rẩy:
“Nghịch tặc! Mệnh ký là do Khâm Thiên Giám chiếu theo bát tự của Tĩnh Thư mà phê chuẩn phượng cách, tráo thiên đổi mệnh là chuyện trái luân thường, nhất định bị trời tru đất diệt! Mẹ con các ngươi muốn chế//t thì đừng kéo cả cửu tộc nhà họ Tạ chôn cùng! Còn cả hồi môn của tẩu tẩu ta, các ngươi cũng dám nuốt trọn? Có tin ta lập tức mở từ đường thỉnh gia pháp, lộ//t sống bộ da tiện nhân đen lòng thối ruột nhà ngươi không!”
Ta nắm lấy tay cô mẫu, quay đầu hỏi hỷ bà:
“Đoàn nghênh thân còn đang ở ngoài phủ chứ?”
Hỷ bà đang trốn sau cửa trò chuyện với nha hoàn, nghe ta hỏi liền lập tức gật đầu:
“Còn, vẫn còn ở đó.”
Ta chỉnh lại y phục:
“Vậy mời sứ giả vào, nói rằng Tạ gia nữ có chuyện trọng yếu muốn bẩm báo.”
Sứ giả vén rèm bước vào, dung mạo cực kỳ tuấn tú, trên xương mày có một vết sẹo kéo nghiêng tới tận tóc mai, đôi mắt màu hổ phách sắc bén như sói hoang nơi thảo nguyên. Ta đứng sau bình phong, trực tiếp nói rõ nguyên do sự việc, rồi hỏi:
“Tiểu muội ta đã thay ta bước lên kiệu hoa tiến vào Đông cung. Nay ta nguyện ý giữ trọn lời hòa thân, không biết lời hứa của Khả Hãn có còn hiệu nghiệm không?”