“Cách” một tiếng, hộp mở ra. Ta rút ra một phong thư.
Khi ta cất tiếng đọc lên nội dung trong thư—
Toàn đại điện rúng động, không ai không biến sắc kinh hãi…
“Trăng giấu sau màn, lén nếm ngọc lộ ngào ngạt hương. Nguyện làm tước trong tay điện hạ, đêm đêm… đậu lại Đông cung.”
Ba chữ cuối, ta đọc chậm rãi mà nhẹ bẫng, lại như sấm nổ giữa đại điện đang tĩnh lặng như tờ.
Ta khẽ nghiêng đầu, mỉm cười:
“Thơ tình tha thiết như vậy, rất dễ khiến người ta lầm tưởng muội muội thật lòng sâu nặng với Thái tử điện hạ đấy.”
Ta lại lấy từ đáy hộp ra một chiếc ngọc bội khắc rồng:
“Thái tử điện hạ ngay cả tín vật tùy thân cũng tặng cho muội ấy, xem ra thâm tình không cạn.”
Rồi ta rút thêm một tờ phương thuốc, cao giọng đọc từng tên dược liệu:
“Sao thuốc của muội lại có chút… lạ vậy?”
Cô mẫu liếc qua, đúng lúc hô lên kinh hãi:
“Trời đất! Phương thuốc này giống hệt như đơn dược con dâu ta dùng khi mang thai!”
Tạ Nhược Gia mắt đỏ hoe, khóc nói:
“Muội không có! Tỷ tỷ sỉ nhục muội đến thế, muội chỉ còn con đường chế//t để chứng minh trong sạch!”
Dứt lời liền lao đầu định đập vào cột, Thái tử vội vàng ôm lấy nàng, trong mắt toàn là xót xa:
“Nhược Gia!”
“Đủ rồi!” Hoàng đế giận dữ đứng phắt dậy, cả đại điện lập tức đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
“Trẫm thật không ngờ, Thái tử và Tạ nhị tiểu thư đã tư thông từ lâu!”
“Lại càng không ngờ các ngươi dám to gan lớn mật đến mức tráo thiên đổi mệnh ngay trước mắt trẫm!”
“Nghịch tử! Trẫm vì con mà chọn lựa cẩn thận, đích thân ban hôn với quý nữ mang phượng mệnh! Còn ngươi thì sao? Không biết liêm sỉ, đảo lộn luân thường, lại dám cùng tiểu cô mà làm ra chuyện đồi phong bại tục ngay trước khi thành thân! Ngươi còn để mặt mũi hoàng gia ở đâu? Mắt trẫm bị mù hay sao mà tin tưởng giao đại sự cho ngươi? Sách thánh hiền ngươi đọc hết vào bụng chó rồi à?!”
Thái tử ôm chặt lấy Tạ Nhược Gia, trầm giọng:
“Nhi thần và Nhược Gia thật lòng yêu nhau, cầu phụ hoàng tác thành.”
Hoàng hậu giận đến run người:
“Hồ đồ! Tạ Tĩnh Thư là phượng mệnh do Khâm Thiên Giám đích thân phê chuẩn, cái thứ thứ nữ kia thì là cái thá gì?!”
Tạ Nhược Gia bỗng kêu đau, hai tay ôm bụng, mồ hôi lạnh tuôn ướt trán, nhào vào lòng Thái tử.
Thái y vừa định lên bắt mạch, nàng lại rụt tay né tránh:
“Thiếp thân chỉ là ăn nhầm thứ gì đó thôi…”
“Muội muội mặt trắng bệch thế kia, đừng vì sĩ diện mà giấu bệnh.”
Kiếp trước, nàng mượn danh phượng mệnh thay ta gả vào Đông cung, hôm sau liền bị chẩn ra đã mang thai, thiên hạ đều ca tụng “phượng mệnh ứng linh”. Vậy thì đời này, ta phải khiến đôi cẩu nam nữ này thân bại danh liệt, dơ bẩn bại hoại bày ra trước bàn dân thiên hạ!
“Không thể chậm trễ được!” Cô mẫu mạnh tay kéo tay nàng ra,
“Vạn nhất là hoàng tự gặp nguy, chẳng phải sẽ lớn chuyện sao?”
Thái y vừa bắt mạch, sắc mặt lập tức đại biến:
“Khởi bẩm bệ hạ, Tạ nhị tiểu thư đã mang thai được một tháng!”
Ta liền vung tay, tát cho Tạ Nhược Gia một cái nảy lửa:
“Dùng cái chế//t để minh oan? Ngươi cũng xứng?! Ngươi cùng Thái tử vụng trộm tư tình, hoài thai tư sinh, lại còn mặt dày ở đây giả làm trinh nữ tiết liệt?!”
“Mẫu thân hạ dược làm ta mê man, chẳng phải là vì ngươi đã mang thai, sợ bị người ta phát hiện hay sao?!”
Ta quay sang nhìn Thái tử, ánh mắt như đóng băng:
“Điện hạ sớm biết nàng ta có thai, mới dung túng nàng tráo mệnh ký thay gả đúng không?”
Ánh mắt Thái tử thoáng lộ tia độc lệ, cười lạnh:
“Tạ Tĩnh Thư! Ngươi tưởng mình là cái thứ gì?! Tự cho mình là phượng mệnh chân mệnh thiên nữ sao? Ta nói cho ngươi biết! Cái mệnh ký của ngươi ấy à — vốn dĩ là giả! Nhược Gia mới là phượng mệnh thật sự!”
“Là ngươi và con mẹ đã chết của ngươi đố kỵ, dựa vào thế lực nhà ngoại, mới cướp đi danh phận vốn thuộc về Nhược Gia! Nhược Gia lòng dạ hiền lành, không muốn tranh chấp với ngươi nên mới nhường! Vậy mà ngươi còn dám vu khống nàng?! Ngươi là kẻ khi quân phạm thượng!”
Cô mẫu lập tức quát lớn:
“Thái tử điện hạ nói vậy là ý gì?! Trước là gian díu với thứ nữ nhà họ Tạ, vấy bẩn danh tiết Tĩnh Thư, giờ lại vu cho cháu ta mệnh giả? Là định gán cho Tĩnh Thư tội khi quân sao?!”
“Xin Hoàng thượng minh giám! Năm xưa Khâm Thiên Giám phê mệnh, văn võ bá quan đều có mặt chứng kiến. Mệnh cách của Tĩnh Thư là do chính Hoàng thượng và Hoàng hậu ngự phê, làm sao có thể bị một tiểu tiện tỳ trèo giường sinh ra đứa con mà vượt qua?!”
“Nếu Thái tử không tin, chúng ta có thể công khai nhỏ máu nghiệm mệnh ký!”
5.
Tạ Nhược Gia sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo Thái tử, điên cuồng ra hiệu, môi mấp máy không thành tiếng, trong mắt đầy sợ hãi và khẩn cầu: