13
Hôm sau khi ta tỉnh lại, phụ thân vẫn chưa về phủ.
Trái lại, trong cung sai một thái giám đến truyền chỉ của Hoàng Hậu nương nương:
“Nữ nhi nhà họ Diệp mất dạy không được giáo dưỡng, càn quấy ngu dốt, Hoàng Hậu đặc biệt truyền tiến cung dạy dỗ quy củ.”
Mẫu thân ta qua đời năm ta mười tuổi, đây là nỗi thương tâm ta khắc cốt ghi lòng.
Hoàng Hậu lại đem chuyện đó ra quở trách ta.
Ta bình thản theo thái giám vào cung.
Vừa đặt chân tới Khôn Ninh Cung đã nghe tiếng quát:
“Nữ tặc kia, quỳ xuống!”
Không hề phân rõ phải trái, muốn phạt ta thay Gia Ninh Quận chúa.
Hoàng Hậu áo xiêm lộng lẫy, quyền uy bức người, nhưng ta chỉ khom gối hành lễ:
“Thần nữ bái kiến Hoàng Hậu nương nương, không rõ thần nữ phạm tội gì?”
Thấy ta không quỳ, Hoàng Hậu tức giận.
“Gia Ninh Quận chúa thuở bé rơi nước suýt mất mạng, để lại di chứng sợ nước, ngươi biết việc hôm qua ngươi suýt hại chết con bé không?”
Ta tỏ vẻ khó hiểu: “Chẳng phải chính nàng ta hại thần nữ ư? Thần nữ chỉ bị đẩy xuống nước nên hoảng hốt chộp nhầm nàng.”
Lúc này lại có một phụ nhân từ trong bước ra.
“Đồ ngang ngược còn dám cãi, nếu con ta xảy ra chuyện, ta bắt ngươi đền mạng!”
Người này hẳn là Hoài Thân Vương phi, mẫu thân của Gia Ninh Quận chúa.
Ta không nể nang:
“Đến Hoàng Thượng còn chẳng thể tùy tiện đòi mạng ta, Vương phi muốn mạng ta thế nào?”
Hoài Thân Vương phi không ngờ ta dám cứng giọng ngay trước Hoàng Hậu.
Tức thì giơ tay tát thẳng vào mặt ta.
Từ bé đến lớn chưa ai đánh ta,
Tay ta giơ lên, suýt thì không nhịn nổi mà trả đòn.
Bên ngoài đột nhiên vọng vào giọng Tiêu Đỗ An:
“Luật pháp nào quy định Hoàng tẩu và Hoài Thân Vương phi được vô cớ dùng tư hình với vị hôn thê của ta?”
Ta ngoảnh lại.
Thấy Tiêu Đỗ An dẫn người vào,
Sau lưng hắn có Tổng quản ngự tiền Lâm công công.
Nhìn dấu bàn tay in trên má ta, hắn thoáng sa sầm,
Đoạn quay sang dặn một người bên cạnh:
“Ngươi dẫn người đến phủ Gia Ninh Quận chúa, đem cái tát của Hoài Thân Vương phi trả lại.”
Hoàng Hậu vội vã ngăn:
“Đỗ An không thể được, Gia Ninh là muội muội cùng lớn lên với đệ.”
Tiêu Đỗ An không liếc bà lấy một cái, giục kẻ kia:
“Còn không mau đi.”
Sau khi thị vệ lĩnh mệnh rời khỏi, Tiêu Đỗ An mới lạnh lùng nhìn Hoàng Hậu:
“Mẫu phi ta chỉ sinh hai huynh đệ ta và Hoàng huynh, chẳng rõ từ lúc nào mọc ra thêm một muội muội?”
Hoàng Hậu nghẹn lời, không nói nổi câu cầu xin nào.
Khi ấy, Lâm công công cất tiếng:
“Truyền khẩu dụ Hoàng Thượng, tuyên Diệp gia nữ nhi yết kiến.”
Nói xong, Lâm công công tự tay đỡ ta dậy.
“Mời Diệp tiểu thư, Hoàng Thượng biết tiểu thư vừa rơi xuống nước thể chất còn yếu, đặc biệt sai lão nô chuẩn bị kiệu đón tiểu thư.”
Thái độ của ông ấy với ta tôn kính như vậy.
Chứng tỏ Hoàng Thượng không hề muốn truy cứu tội trạng của ta.
Hoàng Hậu cùng Hoài Thân Vương phi mặt mày xám ngắt.
14
Ta cứ ngỡ kiệu sẽ đưa ta tới Cần Chính Điện.
Nào ngờ một mạch đưa ta xuất cung.
Tiêu Đỗ An giải thích:
“Đại Tướng Quân và Hoài Thân Vương đang cãi nhau ầm ĩ ở Cần Chính Điện, nàng tạm thời không thích hợp đến đó, ta đã xin Hoàng huynh sai người đưa nàng về.”
Vừa nói hắn vừa cùng ta chen lên xe ngựa nhà ta.
“Xin lỗi nàng, ta và Gia Ninh Quận chúa chẳng có quan hệ gì, cũng chẳng thân thiết, ta không ngờ nàng ta lại gây khó dễ cho nàng vì ta.”
Từ việc Gia Ninh Quận chúa tức tối mà chỉ biết ra tay dồn ta vào chỗ xấu hổ.
Ta hiểu ngay ngài ấy và nàng ta không hề có tình ý.