16
Lời của Lâm Sơ Bạch bị cắt ngang, ta cũng chẳng còn hứng nghe.
Cũng chỉ quanh chuyện ta theo đuổi hắn, hắn chẳng hề đáp lại, giờ ta ngừng dán mặt nóng vào sự lạnh nhạt của hắn, thì hắn lại thấy ta tốt.
“Không cần nói mấy điều ấy, ngài chỉ cần cho ta biết, chuyện hôm qua bọn họ sắp đặt đẩy ta xuống nước để ngài đến cứu, ngài có tham gia không?”
Lâm Sơ Bạch sắc mặt càng thêm tái nhợt.
“Không, biểu muội chỉ bảo ta xế chiều đến phủ Quận chúa đón nàng về.”
“Ta vì lòng kiêu ngạo, ngu muội của chính mình mà lỡ mất người tốt, ta sao nỡ lòng bày kế hãm hại nàng?”
Ta gật đầu:
“Vậy thì không dính líu gì đến ngài nữa, trở về đi.”
Vốn định nếu hắn cũng góp tay, ta sẽ ghìm hắn xuống đánh cho một trận.
Ta xoa xoa khớp tay, đứng dậy.
Lâm Sơ Bạch ủ rũ chia tay ta:
“Những thứ nàng tặng, ngày mai ta đích thân mang đến trả.”
Ta nói:
“Không cần, tối nay ta sai nha hoàn sang lấy.”
“Quan hệ của chúng ta, không tiện gặp mặt riêng.”
Sau khi Lâm Sơ Bạch đi khỏi, ta chủ động giải thích với Tiêu Đỗ An:
“Đó là người ta từng thích trước kia, đeo đuổi ba tháng cũng không được.”
Thật ra suýt thành, nếu hôm cung yến ngài ấy không trùng hợp mặc cùng màu với Lâm Sơ Bạch, lại còn ngồi sát bên hắn.
Tiêu Đỗ An cười thản nhiên:
“Ta cũng nghe qua, nếu không phải hắn một lòng vương vấn biểu muội thanh mai trúc mã, có đâu duyên phận hôm nay của ta với nàng.”
Nghe Tiêu Đỗ An nhắc tới Lý Chỉ Huyên, ta nghiến răng căm ghét.
Cô nương tưởng chừng hiền lành nhu thuận ấy, kỳ thực tâm tư rất xấu xa.
Bản thân nàng ta thích Tiêu Đỗ An nhưng không dám tỏ bày.
Lại lén ghen tỵ bất cứ ai được đứng bên hắn.
Vì thế cố xúi Quận chúa đẩy ta xuống nước, mong ta mang tiếng xấu.
Chẳng ngờ Gia Ninh Quận chúa lại hại chính mình, rơi xuống nước hôn mê không tỉnh.
Phủ Hoài Thân Vương chẳng làm gì được ta, ắt sẽ trút giận lên mình Lý Chỉ Huyên.
17
Khi Tiêu Đỗ An tiễn ta về nhà, phụ thân ta đã về đến.
Mang theo một đống châu báu vàng bạc.
Đều là sự đền bù mà Hoàng Thượng ép phủ Hoài Thân Vương nhượng lại vì chuyện Quận chúa đẩy ta xuống ao gây kinh động.
Đến đây, vụ này kết thúc bằng việc phủ Hoài Thân Vương phải cúi đầu nhận lỗi.
“Hoàng Hậu dám mắng con không mẫu thân dạy dỗ, bị Đỗ An dâng tấu buộc tội lên trước Hoàng Thượng, nói rằng bà thất đức không xứng làm mẫu nghi thiên hạ.”
“Hoàng Thượng quở trách Hoàng Hậu ngay trước mặt quần thần, bảo bà ta ỷ thế hiếp đáp con nhà trung thần, rồi bắt bà đóng cửa sám hối.”
Ta hỏi phụ thân:
“Sao trước Hoàng Thượng, Tiêu Đỗ An lại được sủng ái hơn cả Hoàng Hậu?”
Phụ thân đáp:
“Cũng phải thôi, Đức Nhân Thái Hậu mất sớm, Hoàng Thượng lại lớn hơn Đỗ An mười lăm tuổi, nên nuôi dạy vị đệ đệ duy nhất của mình như con. Tình thân huynh đệ sâu đậm, Hoàng Thượng đương nhiên cưng chiều ngài ấy.”
Ta lại hỏi:
“Sao phụ thân gọi Tiêu Đỗ An thân thiết vậy, hẳn hai người quen nhau từ trước?”
Phụ thân gật đầu:
“Hồi năm ngoái mùa đông, quân doanh ta khan hiếm lương thực trầm trọng, triều đình chậm trễ phê duyệt. Chính Đỗ An mở kho riêng, gom đủ hai mươi vạn thạch lương thực, tự mình áp tải ra biên ải, giải nguy cho binh mã của ta.”
Ta nhớ rõ hôm đó, ngẫm nghĩ:
“Sao con không thấy ngài ấy?”
Phụ thân cười đầy ẩn ý:
“Hừ, sao lại không thấy, con còn mắng người ta một trận tơi bời nữa.”
Phụ thân nói hôm Đỗ An vừa đến, ta uống say mèm quậy tưng bừng, ngài ấy mang theo lương thảo cứu đói, chỉ muốn gặp mặt ta một chút cho biết, phụ thân đành đồng ý.
Ai dè ngài ấy vừa bước vào trướng, đã bị ta đập một bình rượu trúng bả vai.
Ta còn mắng ầm lên: “Từ đâu ra cái loại công tử thế gia chỉ giỏi bám công lao quân lính, cút về kinh thành mà hưởng phú quý đi.”
…
Ta chợt nhớ lại.
Khi ấy vì con trai út của Thượng thư Hộ bộ cũng ở trong quân, không chịu phục tùng điều động, dẫn một đội tùy tiện áp sát doanh trại địch.
Bị phát hiện, binh sĩ phải liều mạng che cho hắn ta trốn, cuối cùng bị quân địch giết sạch.
Những kẻ bỏ mạng bên đó có vị thúc thúc từ bé dạy ta bắn cung, có cả vị ca ca từng hái hoa cho ta với nữ nhi huynh ấy mỗi khi đi tuần.
Ta bi phẫn, đánh gãy một chân tên công tử ấy, sau lại muốn đánh tiếp thì bị phụ thân ngăn lại.
Tướng ở ngoài, việc vũ khí lương thực phải trông chờ phê duyệt từ triều đình và Hộ bộ.
Không thể đắc tội quá mức.
Nực cười thay.
Tướng sĩ liều mạng nơi sa trường giữ gìn bờ cõi, lại phải phụ thuộc vào sắc mặt đám quan lại an nhàn nơi kinh thành.
Trong lòng chất đầy phẫn uất, chẳng biết trút vào đâu.
Ta bèn lén lấy rượu mạnh của phụ thân uống say tít.
Lúc men rượu lấn át, ta lầm Tiêu Đỗ An với tên công tử Hộ bộ nào khác.
Bộc phát cơn giận lên người ngài.
18
“Khi ấy Đỗ An bị con mắng suýt bật khóc, ta đứng cạnh cũng thấy tội cho ngài ấy.”
“Đến đêm ngài ấy đã dẫn người về ngay, sợ chờ con tỉnh rượu sẽ nhìn ngài thêm chán ghét. Lúc ấy ta đã đoán ra, tiểu tử ấy có ý với con.”
Lúc này phụ thân trông thật giống hồ ly.
“Sau này ta dò la, biết ngài ấy là người nhân phẩm tốt, xứng với con.”
Thì ra ta cùng Tiêu Đỗ An đã có đoạn duyên này.
Sáng hôm sau, Tiêu Đỗ An hẹn ta ra ngoài dạo chơi.
Ta bèn hỏi về chuyện vận chuyển lương thực ở biên cương.
“Ngài bảo với ta từng gặp tức là lúc ấy sao?”
Ta làm vẻ đáng tiếc nói:
“Thật tiếc, nếu khi đó ngài đừng bỏ đi, chờ ta tỉnh rượu, hẳn ta sẽ bắt ngài lại làm phu quân.”
Tiêu Đỗ An nghe vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ nuối tiếc:
“Hồi đó ta ở lâu e nàng thêm chán, rốt cuộc từ nhỏ ta đã khiến nàng phiền lòng.”
Vừa nói.
Tiêu Đỗ An lấy từ trong áo ra một sợi dây đỏ đính miếng tiểu hổ bằng vàng ngọc đưa đến trước mắt ta.
Kiểu đan đặc biệt ấy.
Chính là cách đan độc nhất vô nhị của mẫu thân ta.
Sau khi người qua đời, những dây tóc, vòng tay mẫu thân đan cho ta đều được ta cất kỹ.
Nhìn sợi dây này, ta chợt nghĩ tới một người.
Ta không dám tin, ngắm Tiêu Đỗ An chằm chằm:
“Ngài là đứa hay khóc ấy? Hồi đó ta cứ tưởng là một muội muội cơ mà?”
Năm ta tám tuổi, mẫu thân ta lâm trọng bệnh, phụ thân dẫn hai mẹ con ta về kinh tìm thuốc khắp nơi.
Một ngày nọ, phụ thân dắt về một tiểu hài tử nhát gan, mảnh mai hay khóc, chẳng nói thân phận, cũng chẳng nói tên, chỉ bảo ta dẫn nó đi chơi.
Đứa nhỏ ấy kém ta hai tuổi.
Theo ta lên núi săn thỏ sẽ mệt đến bật khóc.
Thấy ta bắn chết con thỏ hoảng hồn khóc.
Thấy ta múa thương xuyên hoa cũng sợ đến khóc.
Ngay cả chơi xích đu cao một chút cũng khóc ầm.
Nhưng từ nhỏ ta đã dễ thông cảm cho những người hay vật xinh đẹp.
Nên không đến nỗi phiền ghét nó.
Mỗi lúc nó khóc, ta lại bịt miệng nó, trịnh trọng dỗ dành như người lớn:
“Tiểu quỷ, nếu đệ sợ nguy hiểm, đệ phải nén nỗi sợ cùng nước mắt, khóc lóc chẳng xua được tai họa, chỉ làm nỗi đau càng lớn thêm.”
Ta còn hào phóng dắt đứa nhỏ ấy vào hang giả núi nhà mình:
“Đây là chỗ bí mật của ta, hễ gặp chuyện buồn, ta đều trốn đây khóc.”
“Kẻ mạnh chẳng bao giờ bộc lộ yếu đuối trước mặt người khác.”
Tiểu hài tử ấy bị ta dỗ đến ngơ ngẩn, bặm môi cố nín giọt lệ sắp rơi.
Rồi thật sự ngừng khóc.
19
Hồi ức thoáng qua.