Vì sở hữu ngoại hình nổi bật, tôi được một cặp vợ chồng nhà giàu nhận nuôi.
Ngay từ đầu, tôi đã hiểu rõ mục đích của họ – họ muốn tôi tiếp cận đại thiếu gia nhà họ Hoắc. Dù ngoài mặt là con gái nuôi, tôi biết mình chẳng khác nào một con tốt được đưa vào ván cờ liên hôn.
Chỉ là không ngờ, “người anh trai” trong gia đình này lại ngốc đến mức khó hiểu. Cứ mỗi lần tôi có cơ hội tạo quan hệ với đại thiếu gia họ Hoắc, anh ta lại vô tình – hoặc cố ý – chen ngang, phá vỡ toàn bộ cục diện.
Nhưng cuối cùng, nỗ lực của họ cũng có kết quả. Nhà họ Hoắc đồng ý bắt tay hợp tác, với điều kiện tiên quyết: tôi và Hoắc Xuyên phải kết hôn.
Tối hôm đó, quản gia truyền lời, bảo tôi đến thư phòng.
Cánh cửa chưa kịp khép hẳn, bên trong đã vang lên tiếng ghế bị kéo mạnh, rít lên chói tai trên mặt sàn.
Giọng của anh tôi vang lên, ngờ nghệch mà đầy kiên quyết:
“Liên hôn cái gì? Chẳng phải cô ấy là đứa con dâu nuôi từ bé mà ba mẹ tìm về cho con sao?”
Cha mẹ: “???”
Tôi: “???”
1.
“Con bé này thật xinh đẹp.”
Đây là câu mà bất kỳ ai lần đầu gặp tôi cũng phải buột miệng thốt lên.
Thuở nhỏ, tôi ngồi lặng lẽ trong cô nhi viện, nghe hết lượt người đến rồi đi trầm trồ:
“Xinh thật đấy.”
“Nhìn ngoan và dễ thương nữa…”
Nhưng khen là một chuyện, chẳng ai trong số họ chịu đưa tôi về nhà.
Có lần, tôi lơ đãng nghe lén cuộc trò chuyện giữa viện trưởng và một người đến nhận nuôi:
“Con bé này chỉ không thích nói chuyện thôi, hoàn toàn bình thường.”
“Thật sao? Xinh thế mà bị bỏ lại, chẳng lẽ không có vấn đề gì? Ai mà tin được…”
Tôi đứng ngoài cửa, siết chặt vạt áo, lòng nặng trĩu.
Tôi cũng muốn biết – vì sao cha mẹ ruột lại bỏ rơi tôi?
Sau khi người đó đi khỏi, viện trưởng ôm tôi vào lòng, dặn dò kỹ càng:
“Không sao cả. Im lặng cũng là một cách để bảo vệ mình.”
“Nhớ kỹ, sau này nếu có người lạ bắt chuyện, con không được đáp lại, càng không được đi theo. Biết chưa?”
Tôi gật đầu.
“Có những người sinh ra với vẻ ngoài quá nổi bật, chưa chắc đã là chuyện tốt. Kỳ Kỳ, con phải học cách tự bảo vệ mình.”
“Sau này con phải tìm được một chiếc ô thật lớn để che mưa nắng cho mình – có thể là một ai đó, hoặc là chính bản thân con.”
Lúc ấy, tôi chỉ mơ hồ hiểu được lời bà.
Nhưng tôi đã ghi nhớ.
Nên khi cặp vợ chồng hào môn kia xuất hiện trong viện, tôi đã chỉnh trang gọn gàng, ăn mặc sạch sẽ, yên lặng đứng đợi.
Họ có tiền, có thế. Họ có thể là chiếc ô mà tôi cần.
May mắn thay, vừa nhìn thấy tôi, họ đã nói:
“Chọn con bé này.”
2.
Từ đó, tôi không chỉ có bố mẹ, mà còn có cả một người anh trai tên Đoạn Thư Gia.
Mỗi khi anh đạp xe ra ngoài chơi, bố mẹ lại đẩy tôi ra:
“Thư Gia, đưa Vân Kỳ đi cùng.”
Anh cau mày:
“Con trai chơi với nhau, dẫn con gái theo kỳ lắm!”
Bố mẹ kiên quyết:
“Dẫn đi.”
Anh miễn cưỡng:
“Được rồi, lên xe.”
Tôi ngoan ngoãn leo lên, ngồi vững vàng.
Anh không thích tôi, nên cố tình đạp xe thật nhanh, còn lượn những khúc cua gắt khiến tôi sợ hãi phải ôm chặt lấy eo anh.
Anh quát: “Buông ra!”
Lũ bạn anh toàn là thiếu gia nhà giàu: Hoắc Xuyên, Trần Kỳ, Trương Việt… ai cũng ngạo mạn, chẳng ưa con gái chen chân.
Tôi chỉ biết ngồi nép một góc, lặng lẽ quan sát họ cười đùa.
Tôi từng không hiểu vì sao bố mẹ cứ bắt tôi bám theo anh.
Cho đến khi tôi lớn.
Họ bước vào phòng tôi một ngày nọ, nắm tay tôi đầy âu yếm:
“Vân Kỳ, năm nay vừa tròn mười năm con ở bên gia đình mình rồi. Mới đó mà con bé ngày nào đã thành thiếu nữ rồi.”
Tôi mỉm cười, lòng biết ơn dâng trào.
Họ cho tôi một thân phận – từ đứa trẻ bị bỏ rơi thành tiểu thư nhà họ Đoạn.
“Con cũng đến tuổi yêu đương rồi.” Mẹ cười dịu dàng. “Trong nhóm bạn của Thư Gia, có ai khiến con để ý không?”
Tôi đáp, cũng khéo léo như bà mong đợi:
“Mẹ muốn con thích ai?”
Mẹ gật đầu hài lòng: “Mẹ thấy Hoắc Xuyên là đứa trẻ tốt.”
Hoắc Xuyên – đại thiếu gia nhà họ Hoắc. Gia tộc của anh ta như mặt trời ban trưa, một cái bắt tay có thể cứu cả một công ty bên bờ vực phá sản.
Trong khi Đoạn thị – gia tộc nuôi tôi – lại như mặt trời sắp lặn.
Ngay từ hai năm sau khi tôi về nhà, công ty đã bắt đầu lỗ nặng.
Cố gắng cầm cự được mười năm – thực chất đã là cả một kỳ tích.
Tôi biết rõ: họ nhận nuôi tôi vì vẻ ngoài, thì giờ, cũng đến lúc tôi phải dùng chính vẻ ngoài ấy để đáp lại.
Tôi không trách họ.
“Trùng hợp quá.” Tôi khẽ cúi đầu, giả vờ thẹn thùng. “Con cũng vừa hay có cảm tình với Hoắc Xuyên.”
Hoắc Xuyên lúc nào cũng lạnh nhạt với tôi.
Tôi đã phải tính toán đủ đường, dàn dựng đủ tình huống chỉ để được đứng cạnh anh ta vài phút. Nhưng những cô gái có ý tiếp cận anh ấy nhiều vô kể, tôi thì chẳng có cơ hội chen chân, nếu không bày trò tạo tình huống, thì đến tên tôi anh ta cũng chẳng buồn nhớ.
Lần đó, tôi cố tình xuất hiện bên bãi trượt ván, tay cầm theo chiếc ván mới mua.