Chu Cẩm Uyên ngồi xổm nhặt rau, nhìn cảnh tượng hạnh phúc ấy, càng thấy quý trọng.
Khó khăn lắm mới có được, nên càng phải trân quý.
Hôm sau.
Vừa tới cổng trường, Chu Cẩm Uyên đã bị Hà An Gia chặn đường.
Lần này, cô ta không còn vẻ hống hách ngày trước, mà chỉ là bộ dạng sa sút:
“Chỉ làm phiền cô một chút thôi, thật sự…”
Chương 17
Chu Cẩm Uyên định từ chối, nhưng lại muốn xem cô ta định giở trò gì.
Vì thế cô gật đầu: “Năm phút.”
Hà An Gia nghiến răng: “Được!”
Trước đây chỉ có cô ta sai bảo người khác, giờ lại phải nghe Chu Cẩm Uyên nói.
Hà An Gia không cam tâm!
Quán cà phê gần trường.
Hà An Gia vào thẳng vấn đề: “Chu Cẩm Uyên , tôi thừa nhận, cô thắng rồi.”
“Giờ Giang Tự Dương chỉ muốn cô, cô chắc vui lắm nhỉ?”
Chu Cẩm Uyên giật khóe môi, đứng dậy: “Nếu gọi tôi tới chỉ để nói mấy câu này, thì tôi không rảnh.”
Hà An Gia nghiến răng giữ cô lại.
“Tôi không tranh với cô nữa, cô có thể ở bên Giang Tự Dương .”
“Anh ta giờ tinh thần rất tệ, mơ cũng gọi tên cô.”
“Chu Cẩm Uyên , tôi nhường.”
“Tôi ‘nhường’ Giang Tự Dương cho cô.”
Chu Cẩm Uyên hơi nheo mắt, cảm thấy buồn cười.
“Hà An Gia, thứ cô không cần, tôi càng không cần.”
Mặt Hà An Gia cứng lại: “Cái gì?”
“Tôi với anh ta không còn liên quan gì. Cô với anh ta thế nào, tôi không bận tâm.”
“Đã lỡ bày kế chia rẽ chúng tôi, thì cũng phải chuẩn bị tinh thần không ở bên được anh ta.”
“Chuyện do cô gây ra, tự cô giải quyết.”
“Tôi không phải sọt rác để chứa mọi thứ.”
Nghe Chu Cẩm Uyên nói, Hà An Gia càng tức.
Cô ta bật dậy: “Dựa vào đâu cô nói anh ấy như thế!”
Chu Cẩm Uyên cũng đứng dậy: “Đều do cô gây ra.”
Nói xong, cô dứt khoát quay lưng rời quán, mặc kệ Hà An Gia nói gì.
Từ khoảnh khắc ấy, cô hoàn toàn tạm biệt quá khứ.
Thời gian thấm thoắt trôi, Chu Cẩm Uyên không còn gặp Giang Tự Dương nữa.
Có lẽ anh ta đã rời đi.
Những ngày này, Chu Cẩm Uyên thỉnh thoảng thấy Thẩm Châu Bạch đến đón mình sau giờ dạy.
Anh dắt theo Đường Đường.