Độc thoại nội tâm của Giang Tự Dương :
“Tôi là Giang Tự Dương .
Lần đầu tôi gặp Chu Cẩm Uyên là ngày cô ấy đến nhận lớp mới.
Tôi vừa khéo được nghỉ, đi ngang hồ nước trong doanh trại, thấy cô trượt chân rơi xuống.
Khi ấy tôi chẳng nghĩ nhiều, chỉ biết cứu người là trước hết, nên nhảy xuống không do dự.
May mà kịp lúc, cô chỉ sặc vài ngụm nước.
Đó là lần đầu tôi nhìn thấy cô.
Cô vừa từ trong nước lên, như sen nở sớm mai, đôi mắt dịu dàng, nụ cười cảm kích khiến tôi ngẩn người.
Tim đập dồn dập.
Khi đó, tôi chưa biết đó là rung động.
Chỉ nghe anh em góp ý, tôi giữ quan niệm ‘phải có trách nhiệm’, liền hỏi cô có đồng ý lấy tôi không.
Tôi tưởng cô sẽ từ chối.
Nhưng cô nghĩ vài giây rồi gật đầu: ‘Vậy, đồng chí Giang, sau này mong được chỉ giáo.’
Cô đưa bàn tay mảnh mai ra, cười rạng rỡ.
Tim tôi lại đập loạn.
Khi ấy, tôi chưa biết đó là thích.
Cưới xong.
Căn nhà vốn vắng bỗng có hơi ấm.
Cô dịu dàng nhắc tôi giữ gìn sức khỏe, đôi khi vì tôi về muộn mà lo đỏ cả mắt.
Mỗi lần về nhà, tôi đều có bữa cơm nóng hổi.
Dù muộn thế nào, vẫn có cô đợi.
Ban ngày, cô là cô giáo giỏi nhất ở cổng đại viện, biết dạy trẻ, ai nhờ cũng giúp.
Ban đêm, cô khâu vá chỉn chu, là vợ của tôi.
Là mong chờ khiến tôi lúc nào tan ca cũng muốn lao về.”
Chương 18
Khi ấy, tôi vẫn không biết đó gọi là yêu.
Rõ ràng cô là người vợ hiền trong mắt mọi người, là quân tẩu được hết thảy ngưỡng mộ.
Mà tôi, lại không biết trân trọng.