10.
Hành trình rời khỏi kinh thành gian nan hơn dự tính.
Đến được Ninh Trấn, thương đội lập tức cải trang, nhanh chóng vận chuyển lương thực vào kho bí mật.
Hàng hóa từng kiện từng kiện được khuân xuống, nhưng dù đã đến thùng cuối cùng, Châu Hạc Vũ vẫn chưa xuất hiện.
"Tiểu thư, chúng ta có nên lên đường ngay không?" – Người dẫn đầu thương đội cẩn trọng hỏi.
Ta nhìn về phía con đường mờ mịt phía xa, ánh mắt dõi theo đến tận cùng tầm mắt, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Cuối cùng, ta siết chặt tay, cắn răng nói:
"Lên thuyền đi."
Gió sông lạnh buốt, thổi tung tà áo ta.
Mọi thứ dần trở nên mơ hồ, như thể có một làn sương bao phủ trong lòng ta.
Kiếp này, ta đã quyết tâm đưa hắn rời khỏi con đường tịnh thân, vậy mà kết cục vẫn chẳng khác gì sao?
Lẽ nào, hắn thực sự đã chết?
Nghĩ đến đó, cổ họng ta nghẹn lại, như thể có gì đó mắc kẹt, vừa đau vừa khó chịu.
Thuyền bắt đầu di chuyển, ngày càng xa bờ.
Nhưng đúng lúc này, ta bỗng trông thấy một bóng dáng mơ hồ xuất hiện trên bờ sông.
Từ xa, dáng người đó chập chờn giữa gió sương, dần dần trở nên rõ ràng hơn.
Là hắn.
Châu Hạc Vũ đã trở về!
Toàn thân hắn đẫm máu, cánh tay trái ôm chặt vết thương, nhưng máu vẫn không ngừng rỉ ra từ kẽ tay.
Không còn chiến mã, không còn thanh kiếm, hắn chỉ có một thân thể đầy thương tích, đứng sừng sững nơi đó.
Ta kinh hãi hét lớn:
"Châu Hạc Vũ!"
Hắn nghe thấy tiếng ta, ngẩng đầu lên.
Ngay khoảnh khắc đó, ta bỗng sững sờ.
Ánh mắt hắn…
Ánh mắt ấy không còn là của thiếu niên Châu Hạc Vũ mà ta từng biết.
Đó là ánh mắt của Châu Hạc Vũ – quyền hoạn khuynh đảo triều chính đời trước!
Đó là ánh mắt của một kẻ vừa đi qua sống chết, vừa cười nhạo tất thảy.
Ánh mắt điên cuồng mà tĩnh lặng, tựa như đã nhìn thấu thế gian.
11.
Thuyền tiếp tục lắc lư rời bến, hướng về phía Yến Châu.
Châu Hạc Vũ đã thay một bộ y phục mới, nhưng vết máu vẫn còn loang lổ khắp người.
Ta định dùng rượu thuốc giúp hắn lau đi những vết thương trên cơ thể, nhưng chỉ vừa mới chạm vào, máu lại rỉ ra lần nữa.
"Để ta làm cho."
Ta cầm lấy bình thuốc, ngồi xuống trước mặt hắn, cẩn thận lau sạch từng vết thương trên cơ bụng rắn chắc, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt chạm nhau.
Giữa khoảnh khắc ấy, dường như ta nghe thấy một tiếng vọng từ ký ức xa xăm.
Ngón tay ta khẽ run.
Không phải vì sợ hãi, mà vì ta chợt nhớ đến những lần bị hắn trêu chọc, bị hắn giày vò trong kiếp trước, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự chạm đến ranh giới cuối cùng.
Vì cơ thể hắn… không trọn vẹn.
…
Châu Hạc Vũ lặng lẽ nhìn ta.
Không chỉ đơn thuần là quan sát, mà là xuyên thấu qua từng tầng cảm xúc, như thể muốn nhìn đến tận cùng linh hồn ta.
Một lúc sau, hắn nhẹ giọng nói:
"A Cẩn, lại gặp nhau rồi."
A Cẩn—
Đó là cách gọi của hắn dành cho ta ở kiếp trước.
Ban đầu, hắn vẫn gọi ta là "Tống Cẩn", nhưng dần dần, trong những đêm tối triền miên, khi hơi thở hòa vào nhau, hắn chỉ còn gọi ta là "A Cẩn".
Vậy mà đến bây giờ, hắn vẫn gọi như thế, như thể tiếp nối mối dây ràng buộc của kiếp trước đến tận hiện tại.
Sự bình thản của hắn khiến ta có phần không thích ứng được.
"…Ngươi nhớ lại tất cả rồi?"
Hắn cười nhạt:
"Cũng không đến mức may mắn như vậy, nhưng chí ít, cũng đủ để giữ lại mạng sống toàn vẹn trong đời này."
Ta hơi nhíu mày:
"Trương Nham thì sao?"
Hắn cong môi, giọng điệu nhẹ nhàng:
"Nhờ phúc của nàng, hắn đã chết rồi."
Ta thở phào nhẹ nhõm:
"Vậy thì tốt. Nếu không phải tại ta không chịu để ngươi tịnh thân, hại ngươi suýt mất mạng, ta còn thấy áy náy mất một lúc."
Châu Hạc Vũ chăm chú nhìn ta, rồi đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay ta, chậm rãi lướt ngón tay trên da thịt.
"Có hay không, Hoàng đế cũng không định để ta sống sót."
Ta khẽ giật mình:
"Hoàng đế không phải luôn tin tưởng quyền thần nhất sao? Vì sao lại muốn giết ngươi?"
Ta còn chưa nói hết câu, Châu Hạc Vũ bỗng đặt bình thuốc sang một bên, cầm lấy hai bàn tay ta, nhẹ nhàng bao bọc trong lòng bàn tay hắn.
"Sao tay nàng lạnh thế này?"
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hà hơi vào lòng bàn tay ta.
Cảm giác hơi thở nóng ấm phả lên da thịt, mang theo chút tê ngứa khó chịu, nhưng lại gợi lên một thứ gì đó quen thuộc đến kỳ lạ.
Trong một khoảnh khắc, ta gần như rơi vào cơn mê muội đã từng trải qua trong kiếp trước.
Nhưng ngay khi ta còn chưa kịp phản ứng, ta chợt nhận ra—
"Buông tay ra! Đời này không giống kiếp trước, bây giờ ta là chủ nhân của ngươi!"
Ta định giật tay về, nhưng cổ tay lại bị hắn siết chặt.
Châu Hạc Vũ bất ngờ vươn người, ôm lấy ta, đặt ta lên đùi hắn.