Vừa viết xong, Thanh Trúc bưng bữa trưa vào, khẽ nói:“Nương nương, ngự thiện phòng vừa nghĩ ra món Kim Ngọc Mãn Đường, bảo là dùng gạch cua và đậu phụ non chế biến, đã đưa tới các cung. Đây là phần của chúng ta…”
Tiêu Triệt lúc này hình như đang dùng bữa ở gần Trường Xuân cung.
Ta vừa gắp một miếng đưa vào miệng, thì giọng lẩm bẩm mang chút ấm ức ấy lại vang lên:
【Lão Đức Toàn này, nhất định phải bắt trẫm nếm món mới.Cái gì mà Kim Ngọc Mãn Đường? Tan…h, ng…ấy! Đám ngu ở ngự thiện phòng coi trẫm là heo thử độc chắc?Muối thì như không mất tiền, mặn muốn chết.】
Ta suýt bị sặc, vội buông đũa, quay sang bảo Thanh Trúc:“Món này… vị hơi nặng. Ngươi sang tiểu trù phòng xem, hình như vẫn còn ít rau tề mới hái, bảo họ làm món trộn thanh mát đưa lên.”
Thanh Trúc vâng lời. Ta chần chừ giây lát, lại như vô tình nói thêm:“À, tiện thể nhắn tổng quản ngự thiện phòng, món mới này ý tưởng tốt, chỉ là gạch cua hơi tanh, muối lại hơi nhiều, át mất vị tươi. Lần sau bớt nửa phần muối, e rằng sẽ ngon hơn.”
Thanh Trúc hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đi.
Đến chiều, Đức Toàn tự mình tới Trường Xuân cung, theo sau là một tiểu thái giám bưng hộp thức ăn.
“Tĩnh quý phi nương nương,” Đức Toàn tươi cười hành lễ, “Bệ hạ nếm qua món mới, thấy khá mới lạ. Nghe nói nương nương am hiểu ẩm thực, nên đặc biệt sai nô tài mang phần của Người ban cho nương nương, còn nói nếu Tĩnh quý phi có ý kiến gì, có thể trực tiếp góp ý với ngự thiện phòng.”
Mở hộp thức ăn ra — đúng là món Kim Ngọc Mãn Đường gần như chưa đụng đũa.
Ta: “…”Được thôi, bệ hạ, quả thật Người rất… khó chiều đấy.
Tiễn Đức Toàn đi, ta lặng lẽ thêm vào sổ tay một trang mới:
Sở thích 1: Ưa vị thanh đạm, ghét tanh ngấy và quá mặn.Ghi chú: Với những góp ý hợp ý, sẽ ngượng ngùng nhưng vẫn phản hồi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong cảm giác nơm nớp lo sợ.
Cuốn sổ nhỏ của ta ngày một dày lên, trở thành bùa hộ mệnh giúp ta giữ mạng nơi chốn thâm cung.
Dựa vào nó, ta đã tránh được hết lần này đến lần khác những rắc rối không đáng có.
Tỉ như hôm nọ, Đức Toàn mang tới một loại điểm tâm mới làm cho bệ hạ, mời ta nếm thử trước, rồi bảo ta mang qua cho Người.
Đức Toàn cũng là có ý tốt, hẳn muốn ta tranh thủ xuất hiện nhiều hơn trước mặt bệ hạ.
Khi ta tới Ngự thư phòng, vị Trương đại nhân bên Hộ bộ — nổi tiếng lắm lời — đang thao thao bất tuyệt trình bày bản phương án trị thủy dài dằng dặc.
Và ta nghe rõ rành rọt tiếng gào thét trong lòng Tiêu Triệt:
【Vừa thối vừa dài.Trọng điểm là cái gì?Trẫm còn chưa ăn trưa, thật muốn đá một cước cho ông ta rơi thẳng xuống con kênh do chính mình thiết kế…】
Ta lập tức quyết đoán, đúng lúc Trương đại nhân chuẩn bị biến chủ đề thêm rối rắm thì khẽ lảo đảo, vịn lấy cột rồi “ngất” xuống.
Thành công cắt ngang bài diễn thuyết của ông ta.
Khi rời đi, ta như cảm nhận được trong ánh mắt Tiêu Triệt liếc sang có thoáng chút… nhẹ nhõm?
Lại như hôm thưởng hoa, Thục phi đổi sang loại hương xông nồng hơn, định tiến lại gần Hoàng đế.
Chưa kịp đi được ba bước, ta đã nghe tiếng rên thảm trong lòng Tiêu Triệt:【Mùi này là định mưu sát phu quân sao?! Nàng ta không biết trẫm ghét mùi này à?】
Ta liền hắt hơi liền ba cái, còn làm bộ như nước mắt nước mũi giàn giụa.
Thế là Thục phi đành ngượng ngùng dừng bước, còn ta thì danh chính ngôn thuận rời tiệc sớm.
Phần lớn thời gian, ta như một khán giả vô hình, thu mình ở góc an toàn, vừa cố giảm sự tồn tại, vừa buộc phải thưởng thức kịch bản nội tâm của Tiêu Triệt:
Khi thấy Hiền phi vô ý làm đổ trà lên váy đối thủ, hắn tặc lưỡi:【Thủ đoạn quá tầm thường, trò gài bẫy này dùng nát rồi.】
Khi Vương mỹ nhân yếu ớt nghiêng người dựa sát án ngự, hắn nghĩ:【Cái nghiên cống phẩm của trẫm suýt bị nàng làm rơi. Nàng đi đứng mà không nhìn đường sao?】
Mỗi lần như thế, ta phải cắn môi đến tê dại mới nhịn được cười.
Ai mà ngờ, vị đế vương cao cao tại thượng, lạnh lùng định đoạt sinh tử ấy, trong lòng lại lắm lời và khó tính đến vậy?
Cuộc sống chốn thâm cung này, dường như bỗng trở nên bớt nhàm chán.
Đôi khi, khi Tiêu Triệt tâm trạng tốt, hoặc đang phê duyệt tấu chương, ta cũng nghe được hắn suy nghĩ về việc triều chính, hay đôi chút hài lòng với một món điểm tâm nào đó:【Ừm, hôm nay món đậu xanh hấp này không tệ.】
Ta liền lặng lẽ ghi lại.
Dần dần, hắn nhận ra điểm tâm ở Trường Xuân cung luôn hợp ý hơn nơi khác.
Những lần ta xuất hiện trước mặt hắn cũng thường “tình cờ” khiến hắn vừa lòng.
Số lần Đức Toàn truyền lời đến cũng tăng lên một chút.
Ánh mắt Tiêu Triệt đôi khi quét qua ta mang theo mấy phần hứng thú… nhưng hình như cũng thêm vài phần nghi hoặc.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, tĩnh lặng vô cùng.
Nhưng ta biết, ở nơi này, ngày tháng như treo lơ lửng trên sợi tơ mỏng, chẳng biết khi nào sẽ rơi xuống.