12.
Ta tỉnh lại giữa tiếng lộc cộc đều đều của bánh xe ngựa.
Cơ thể đong đưa theo nhịp xóc của xe, đầu óc choáng váng, từng trận rung lắc khiến bụng dạ quay cuồng.
Đối diện ta là Thanh Lam, nàng im lặng ngồi đó.Thấy ta mở mắt, nàng đưa qua một chén nước.
Đây là đâu?
Ta cố ngồi dậy, nhận ra mình đã được thay sang một bộ y phục vải thô đơn giản.
Thanh Lam cúi đầu, giọng rất khẽ:
Trên đường xuất kinh.
Nương nương đã sớm tính đến việc này. Người biết hoàng hậu sẽ không bỏ qua, nên đã âm thầm chuẩn bị đường lui.
Ta siết lấy cổ tay nàng, gấp gáp:
Chúng ta phải quay lại! Nương nương đang gặp nguy hiểm!
Thanh Lam khẽ cười, nụ cười rất đắng chát:
Nếu ta có thể khuyên được nàng, ta đã không ngồi ở đây rồi.
Dù gương mặt nàng còn rất trẻ, non nớt…Nhưng trong đôi mắt ấy, ta lại nhìn thấy một tầng tang thương mà tuổi này không nên có.
Sự bất tương xứng này khiến ta lạnh sống lưng.
Cảm giác ấy rất quen thuộc, quen đến mức như đã từng khắc sâu vào máu.
Từ lâu rồi, ta đã cảm thấy Thanh Lam rất quen.
Nhưng lại không sao nhớ nổi… quen từ đâu.
Bây giờ, khi đối diện nhau trong khoang xe chật hẹp, ánh mắt nàng nhìn ta như xuyên thấu linh hồn.
Ta không kìm được, toàn thân khẽ run lên một thoáng.
Thanh Lam quay mặt đi, nhìn ra bên ngoài.
Ngoài xe ồn ào náo nhiệt, phồn hoa như gấm dệt.
Mà trong xe lại là lặng im như tờ, mỗi người đều mang một trái tim trĩu nặng.
Ta không rõ Thanh Lam đã nhìn thấy gì ngoài xe mà thần sắc thay đổi trong thoáng chốc.Chỉ thấy nàng hơi khựng lại, rồi sát khí và căm hận chậm rãi dâng lên trong mắt.
Ta thuận theo ánh mắt nàng nhìn ra ngoài là Thẩm phủ.
Thẩm phủ giờ đây, đã chẳng còn huy hoàng năm nào.
Chỉ là một căn trạch viện tiêu điều, vắng lặng, cửa đóng then cài, bảng hiệu phủ quan cũng chẳng còn.
Ngươi có biết… vì sao năm xưa nương nương lại nhập cung?
Ta im lặng.
Trong cung, các ma ma kể rằng quý phi và Thánh thượng là nhất kiến chung tình ở hoa hội ngoài cung.
Nhưng ta không tin.
Ta biết rõ A Vân từng thích người khác, người nàng đặt trong tim… là Lâm Vọng Đình.
Nương nương không phải tự nguyện.
Thanh Lam hạ giọng, từng chữ rét lạnh:
Năm đó, vì muốn lấy lòng Thái tử, chính Thẩm Tùng Lâm đã đích thân đưa con gái mình đến giường của Thái tử.
Sau đó, khi tỉnh lại… nàng từng tìm cách tự vẫn.Chính Thái tử đã ngăn lại, rồi nói với nàng một câu:"Cái chết của Thẩm phu nhân, là do Thẩm Tùng Lâm gây ra."
Chỉ một câu nói đó… nàng không chết nữa.
Bởi vì, nàng muốn báo thù.Muốn vì mẫu thân mà trả hết huyết nợ.
Thanh Lam tiếp lời, giọng càng thêm lạnh:
Thái tử biết hết mọi chuyện. Hắn đứng ngoài cuộc, lặng lẽ nhìn Thẩm gia đấu đá nội bộ, thậm chí âm thầm đổ thêm dầu vào lửa.
Sau khi nương nương nhập cung, hắn liền mượn tay nàng dùng nỗi hận với Thẩm gia để diệt trừ Thẩm Tùng Lâm, từng bước khiến cả Thẩm phủ sụp đổ.
Thẩm Tùng Lâm nơi triều đình là tay lão luyện, ngoài mặt quy phục Thái tử, nhưng sau lưng lại qua lại với An vương.
Mà Thái tử thì ngạo mạn tự phụ, làm sao có thể chịu nổi chuyện bị phản bội?
Từng câu nói của Thanh Lam như những mũi kim đâm thẳng vào lòng ngực ta.Đâm đến nghẹt thở.
Ta gần như không thể hít thở nổi nữa.
Cả một đời tình thân, tình yêu, danh dự, thân thể —A Vân đều đã bị dùng làm công cụ, để trả thù, để mượn tay trừ họa, để thí mạng vì đại cục.
Ta không biết...
Hóa ra A Vân… lại khổ sở hơn ta tưởng tượng rất nhiều.
Những năm tháng qua, nàng đã phải gánh vác quá nhiều.
Chịu đựng sự ghê tởm, bị người khác lợi dụng,bị đem làm công cụ trả thù, làm vật hy sinh cho đại cục.
Mà vẻ lạnh lùng, độc ác người đời gán cho nàng —chỉ là tấm giáp nàng buộc phải khoác lên để tự bảo vệ mình.
Nhưng những điều đó… tại sao Thanh Lam lại biết rõ như vậy?
Ta nhìn nàng chằm chằm, bỗng trong lòng dâng lên một cơn cảm giác kỳ lạ.Như có thứ gì sắp thoát ra khỏi màn sương mờ mịt…
Ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến ta run rẩy cất tiếng:
Ngươi rốt cuộc… là ai?
Thanh Lam quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt nàng đã thay đổi.
Trong đôi mắt ấy, chẳng còn lạnh lùng hay sắc bén, mà chỉ còn lại một nét đắng cay, tịch mịch như đã chịu đựng suốt cả hai kiếp người.
Nàng cười khổ:
Ngươi chẳng phải đã đoán ra rồi sao?
Ta giống ngươi… cũng mang theo ký ức của kiếp trước.
Kiếp trước, ta tên là… Chu Thúy Thúy.
Chu Thúy Thúy.
Cái tên ấy, khiến đầu óc ta như bừng tỉnh.
Đó là người mà ta từng đích thân đưa về phủ,là vú nuôi của A Vân năm xưa.
Nàng sinh con không lâu thì phu quân mất tích nơi sa trường.Nhà chồng cho rằng nàng xui xẻo, nhẫn tâm đuổi nàng ra khỏi nhà, để mặc mẹ con nương tựa nhau trong cảnh khốn cùng.
Là ta ta đã đưa nàng về Thẩm phủ, cho nàng một nơi nương thân.
Và nàng… cũng là người yêu thương A Vân như con ruột, từng cẩn thận từng li từng tí chăm sóc, đỡ từng giấc ngủ, từng cơn bệnh...