Tôi theo phản xạ gạt tay Phỉ Phỉ ra, kéo Tôn Tử lại gần bên mình, tôi kéo Tôn Tử và Đại Ngốc đứng phía sau mình, muốn bảo vệ họ cẩn thận, người trước mặt là quỷ, không phải Phỉ Phỉ.
Từ sau khi khỏi bệnh, Phỉ Phỉ đã trở nên rất khác thường, mặc dù cô ấy đã phản bội tình yêu của tôi, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải là một người phụ nữ tùy tiện.
Thế nhưng, sau khi khỏi bệnh cô ấy lại cùng Kim Bằng dây dưa, điều đó thật sự quá kì lạ. Hơn nữa, hơn nữa, nụ cười của Phỉ Phỉ mang theo chút quỷ dị, tôi rất lo Phỉ Phỉ đã bị quỷ nhập rồi.
“Minh Dương, tôi biết, tôi biết cậu trách tôi và Phỉ Phỉ đã phản bội cậu, nhưng chuyện này không phải lỗi của một mình Phỉ Phỉ, nếu cậu muốn trách thì hãy trách cả tôi.” Rõ ràng Tôn Tử không tin lời tôi nói, cho rằng tôi nói vớ vẩn bởi vì đang tức giận.
Tôi nhìn sang Đại Ngốc: “Anh Đại Ngốc, vừa rồi anh cũng nhìn thấy, Phỉ Phỉ, Phỉ Phỉ có đuôi, cô ấy, trên người cô ấy không có da?”
“Minh Dương à, cậu uống nhiều rồi, được rồi, đừng làm loạn nữa về phòng ngủ đi.” Đại Ngốc vỗ vỗ vai tôi như cố gắng muốn nói mình đã hiểu.
Tôi thực sự không biết phải làm thế nào để họ tin lời mình, tôi chỉ nắm lấy Tôn Tử, muốn cậu ấy đi cùng.
Bây giờ không đi, thật không biết còn xảy ra chuyện gì nữa, nhìn sắc mặt u ám của Tôn Tử, tám mươi phần trăm là cậu ấy đã bị hút cạn dương khí như lời sách nói rồi.
Đại Ngốc an ủi tôi nói: “Minh Dương, giờ trời cũng tối rồi, em muốn đi đâu? Nếu bây giờ em muốn ra ngoài thì sẽ thực sự gặp phải quỷ đó.”
Đại Ngốc nói một lời như đánh thức người trong mộng, không sai bây giờ bên ngoài trời đã tối, nói không chừng sẽ gặp rất nhiều quỷ quái trên đường đi, xem ra phải đợi sáng mai mới có thể đi được.
Tôi nuốt nước bọt, kéo tay Tôn Tử: “Tôn Tử, tối nay cậu ngủ cùng tôi đi.”
Tôn Tử nghe thấy tôi nói vậy thì hơi giật mình, cậu ấy nhìn sang Phỉ Phỉ, Phỉ Phỉ bĩu môi nũng nịu nhìn Tôn Tử, tôi dứt khoát kéo Tôn Tử vào trong phòng mình.
Tôn Tử nhìn tôi, cẩn thận nghiêm túc hỏi: “Minh Dương, cậu không còn giận tôi nữa phải không?”
Tôi không trả lời, trong đầu vô cùng hỗn loạn, Tôn Tử xem như tôi đã ngầm thừa nhận.
Cậu ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói: “Minh Dương, chuyện này là người anh em như tôi không đúng, Phỉ Phỉ là người phụ nữ của cậu, tôi lại có suy nghĩ đó với cô ấy, tôi cũng rất hận bản thân mình.”
Tôn Tử là một người vô lo vô nghĩ, suốt ngày cười hihihaha, nhưng khi nói những lời này, mắt cậu ấy lại đỏ ửng lên, tôi biết những gì cậu ấy nói đều xuất phát từ tận đáy lòng. Cơn tức giận trong lòng tôi cũng vơi đi một ít: “Tôn Tử, những chuyện này không thể nói ai đúng ai sai, chuyện đã qua thì cho nó qua đi, nhưng hiện tại cậu và Phỉ Phỉ nhất định phải giữ khoảng cách, ngày mai tôi sẽ dẫn cậu xuống núi.”