Một người phụ nữ trung niên đỡ lấy bà, vỗ nhẹ sau lưng lão phu nhân, nhẹ giọng an ủi: “Lão phu nhân, người đừng lo lắng, điều gì nên đến ắt phải đến, con cháu tự có phúc của con cháu, người lo lắng cũng không có ích gì.”
Mấy người chúng tôi ngây ngốc đứng yên, hoàn toàn không biết rốt cuộc lời hai người họ có ý nghĩa như thế nào, nhưng nhìn biểu hiện của họ là có thể biết họ không hề muốn tôi quay về.
Lão phu nhân ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa tôi và bà ấy rất gần, nhìn gương mặt đầy nếp nhăn và vết đồi mồi trên gương mặt bà ấy khiến tôi hoảng sợ lùi lại một bước lớn.
Bà liếc nhìn tôi liền hỏi: “Đáng lẽ cha cháu phải nói với cháu rằng không được quay lại đây rồi chứ? Vì sao cháu lại quay về đây?”
Tôi nhìn người bà trước mặt, trong phút chốc không biết nên nói nguyên do là gì, nhưng tất cả chúng tôi đều biết rất rõ vì sao chúng tôi lại quay về, chính là vì tài sản của Minh gia.
Nhưng lý do như vậy, bất kể thế nào tôi cũng không thể nói ra được.
Phỉ Phỉ lập tức đỡ lời, cô tiến nhanh về phía trước, mỉm cười ngọt ngào, nũng nịu nói: "Bà nội ơi, là Minh Dương nhớ bà, cho nên mới ngàn dặm xa xôi đến đây tìm bà, anh ấy muốn về hiếu thuận với bà đấy ạ."
Lời của Phỉ Phỉ khiến tôi cảm thấy thật hổ thẹn, hiếu Thuận? Tôi đây là bị tiền tài che mất lương tâm, ở thành phố không thể sống mà không có tiền, mới đến đây lừa ăn lừa uống, mơ tưởng đến tài sản thừa kế.
Bà nội nhìn tôi, trong đôi mắt đục ngầu u tối đó không có chút biểu hiện vui vẻ nào, chỉ lạnh nhạt nói với người phụ nữ trung niên bên cạnh: "Dì Liên, dì dẫn họ đến phòng phía Tây ở đi, sau đó, nói với họ các quy tắc ở đây."
Nói xong, bà liền khó nhọc đứng lên, được Tiểu Phân chầm chậm dìu vào trong nội viện, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Oan nghiệt, lẽ nào đây chính là vận mệnh sao?"
Dì Liên dẫn chúng tôi đến phòng phía tây, trời cũng tối rồi, Đại Ngốc cũng không thể xuống núi nữa cho nên cũng ở cùng chúng tôi trong căn phòng phía tây.
Căn phòng phía tây tao nhã hơn tôi nghĩ, tranh chữ và đồ trang trí trong phòng đều rất phong nhã, nhưng Phỉ Phỉ lại chỉ nhìn vào bộ ấm tách trên bàn, thấp giọng nói với tôi: “Cái này nhất định là từ thời Minh.”
Tôi hơi cau mày, ra hiệu với Phỉ Phỉ là dì Liên vẫn còn ở đây, đừng nói chuyện quá lộ liễu, nếu họ biết mục đích thực sự của lần trở về này, tôi nghĩ bà nội nhất định sẽ rất đau lòng.
Bà là bà nội của tôi cũng là người thân duy nhất của tôi trên thế gian này, dù tôi có tham tiền nhưng ít nhiều gì cũng phải quan tâm đến cảm xúc của bà.
Phỉ Phỉ thấy tôi cố ý che giấu như vậy liền không nhịn nổi mà trừng mắt nhìn tôi, đồng thời liếc nhìn dì Liên: “Minh Dương, anh sợ cái gì? Bà ta chỉ là người hầu trong nhà, anh mới là chủ nhân tương lai của nơi này.” Không ngờ Phỉ Phỉ lại có thể nói những lời thẳng thắn như vậy, tôi lập tức nhìn dì Liên, muốn xin lỗi dì ấy, nhưng thái độ của dì Liên lại vô cùng bình tĩnh, đồng thời nói sẽ dẫn Phỉ Phỉ đến một căn phòng khác.