5.
WTF?
Lão già này trộm đồ của tôi á??
Khoan đã…
Tôi theo phản xạ đưa tay sờ cổ tay, sững người:
“Khoan, sợi dây đỏ của tôi vẫn đang trên tay mà!”
Hạ Đình Châu lập tức nắm lấy cổ tay tôi:
“Để tôi xem.”
Hai sợi dây đỏ vừa so là thấy khác biệt rõ ràng.
“Sợi của cô có mặt gỗ hình thỏi vàng, còn cái tìm thấy trên người ông chủ thì là khắc hoa đào.” Hạ Đình Châu hỏi, “Có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Tôi cúi đầu nhìn kỹ, xác nhận cả hai đều giống mẫu ở cùng một nơi, liền giải thích:
“Loại dây đỏ này là xin ở ngôi miếu ngoài vùng ngoại ô. Tôi xin tài lộc, còn ông chủ chắc là xin… đào hoa.”
“Nhưng mà không đúng.”
Tôi đột nhiên nhớ ra gì đó, nhíu mày:
“Ông chủ có người yêu rồi mà, còn quen lâu lắm rồi, vậy ông ấy xin đào hoa làm gì nữa?”
Hạ Đình Châu nói:
“Biết đâu là dây đôi, loại dành cho các cặp đôi yêu nhau.”
Tôi lại lắc đầu:
“Cái này là dây nguyện ước, cầu được rồi thì phải tháo ra.”
Nghe thế, Hạ Đình Châu theo bản năng lại liếc sang dây đỏ của tôi:
“Vậy… cái thỏi vàng của cô…”
Tôi xấu hổ quát lên:
“Im miệng!”
Biết thế nào cũng chọc đúng chỗ đau!
Chẳng phải vì chưa thấy tài lộc đâu cả nên tôi mới chưa dám tháo à!
Hạ Đình Châu mím môi, cố nhịn cười, sau đó ra lệnh cho đồng nghiệp liên hệ với người yêu của ông chủ.
“Cô còn manh mối nào khác không?” Hạ Đình Châu lại hỏi, “Khu bếp không có camera, mà ông chủ lại đang là đối tượng điều tra trọng điểm của chúng tôi, ông ta c/h/ế/t rồi thì sẽ rất phiền phức.”
Đối tượng điều tra trọng điểm?
Tôi chớp chớp mắt:
“Liên quan đến cái loại hàng cấm anh nhắc đến lúc nãy à?”
Hạ Đình Châu hừ nhẹ:
“Đúng. Nên cô cố nhớ lại cho kỹ, đừng có kéo tôi quay lại cái vụ bếp núc và lẩu cay nữa.”
Nghe vậy tôi mới bắt đầu thấy kỳ lạ:
“Như tôi biết thì ông chủ mắc chứng sạch sẽ cực kỳ.”
Hạ Đình Châu khựng lại:
“Cho nên…?”
“Cho nên sao ông ta lại c/h/ế/t trong bếp?”
Tôi khó hiểu:
“Một người mắc chứng sạch sẽ, thì vì lý do gì lại tự dưng mò vào một nơi đầy dầu mỡ và bẩn như bếp?”
6.
Theo như tôi nhớ, ông chủ cái gã mắc chứng sạch sẽ này chưa bao giờ bén mảng tới khu bếp.
Bình thường ông ta chỉ ru rú trên văn phòng tầng 2, cùng lắm thì xuống ngồi đâu đó gần quầy bar tầng 1, chứ vào bếp khi nào chứ!
Câu hỏi của tôi cũng khiến Hạ Đình Châu nghẹn họng, im re một lúc lâu.
Trên đường đưa tôi về nhà, anh ta vẫn còn mím môi, tay chống cằm trầm tư suy nghĩ.
Tôi huých nhẹ anh ta:
“Đèn xanh rồi kìa.”
Hạ Đình Châu hoàn hồn, trong tiếng còi thúc giục inh ỏi từ xe phía sau mới chịu đạp ga.
“Còn đang nghĩ vụ án hả?” Tôi ngáp dài, “Làm việc cũng phải biết nghỉ ngơi chứ, anh cảnh sát.”
Hạ Đình Châu liếc tôi một cái, hơi nhíu mày:
“Về nhà rồi cô định làm gì? Ngủ à?”
Tôi ngớ người:
“Chứ không lẽ thức tới sáng? Gần hừng đông rồi đó.”
Hạ Đình Châu tặc lưỡi, đưa tay chọc vào bên hông tôi:
“Đừng ngủ, giữ tỉnh táo chút.”
Tôi lập tức túm lấy bàn tay đang phá rối:
“Làm gì vậy!”
Anh ta liếc mắt nhìn tôi:
“Không biết là sau khi bị hoảng sợ, tốt nhất không nên ngủ trong vòng 8 tiếng à? Dễ bị suy nhược thần kinh đấy.”
Tôi nghẹn họng, hóa ra còn có cái kiểu này à?
“Thế phải làm gì giờ?”
Tôi đảo mắt nhìn Hạ Đình Châu từ trên xuống dưới, ánh mắt lấp lửng:
“Chắc phải có gì đó kích thích tôi mới tỉnh nổi thôi, anh cảnh sát~”
Hạ Đình Châu liếc qua, ánh mắt sâu thêm vài phần:
“Vậy như nào mới gọi là ‘kích thích’?”
Tôi nhìn chằm chằm vào cơ ngực của anh ta, khóe môi khẽ cong lên:
“Tất nhiên là—”
Câu chưa kịp nói hết thì chuông điện thoại đột ngột vang lên, câu “gợi tình” của tôi bị cắt đứt giữa chừng, chỉ còn biết xấu hổ rụt người ngồi lại ghế.
Hạ Đình Châu, người vừa nín thở căng thẳng, cũng từ từ thở ra, sau đó đưa tay nghe máy, sắc mặt cũng dần trở nên nghiêm túc.
Cuối cùng anh ta bẻ lái xe, quay ngược hướng cũ.
“Đi đâu vậy?” Tôi thắc mắc.
Hạ Đình Châu liếc tôi, giọng đầy ẩn ý:
“Cái ‘kích thích’ cô muốn tới rồi đấy.”
“Chúng tôi vừa nhận được manh mối — có người nhìn thấy một kẻ tình nghi xuất hiện tại hiện trường.”
“Điều thú vị là… theo mô tả ngoại hình…”
“Hình như… hơi giống cô đấy.”
7.