01.
Cha ta là một kẻ cầm đầu thổ phỉ, đã ngang nhiên chiếm cứ một vùng núi suốt nhiều năm, gây cản trở con đường huyết mạch của triều đình.
Để vỗ về và thu phục cha ta, triều đình ban hôn, gả ta cho vị tiểu công tử của phủ Vĩnh An hầu.
Nhờ đó, cha ta từ kiếp thổ phỉ bỗng chốc trở thành huyện lệnh.
Trước lúc ta xuất giá, cha ta dặn: “Con gái à, con là tiểu công chúa của cha, nếu bọn chúng dám ức hiếp con, cứ mạnh tay đáp trả! Cùng lắm hai cha con ta lại về núi Hắc Phong làm lại từ đầu.”
Ta dõng dạc đáp: “Cha cứ yên tâm! Con đã gặp vị tiểu công tử Vĩnh An hầu rồi, môi hồng răng trắng, con thích lắm!”
Thế là ta vui vẻ lên kiệu hoa.
Quả nhiên, đêm tân hôn, phu quân Chu Tĩnh An không làm ta thất vọng, hắn rất tuấn tú, dù nét mặt vẫn phảng phất vẻ ngây ngô.
Dẫu sao thì hắn mới mười sáu tuổi, còn kém ta đến ba tuổi.
Trong phòng chỉ còn hai chúng ta.
Ta hỏi hắn: “Chàng có hiểu thành thân là thế nào không?”
Hắn ngượng nghịu: “Là ta sẽ có một thê tử, đúng không?”
“Đúng, nhưng còn điều này nữa,” ta nghiêm giọng, “tức là từ giờ chàng phải chuyển từ nghe lời mẹ mình sang nghe lời thê tử mình đó.”
“Hả?”
02.
“Chàng thử nghĩ xem, chàng suốt ngày vùi đầu học tập, mẹ chàng có rảnh mà dạy bảo chàng nhiều điều nữa không? Đêm xuống chỉ có ta thủ thỉ cùng chàng. Mà đã là đại trượng phu có thê tử, ai cũng nghe lời thê tử, bằng không bị chê cười đấy.”
“Được! Vậy ta nghe lời nàng!” Hắn đáp dứt khoát.
Nói xong, hắn bắt đầu cởi đồ, vừa cởi vừa nôn nóng: “Thê tử, mau động phòng đi, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng.”
“Ừ, sau này chàng còn phải giúp ta thay xiêm y, đó là thú vui của phu thê, cũng là cách để chúng ta thêm gắn bó.”
Hắn hào hứng làm theo.
Ta rất hài lòng, hắn quả nhiên biết nghe lời.
Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ, hạ nhân tới gõ cửa: “Nhị thiếu phu nhân, mời người đến phòng phu nhân thỉnh an. Đại thiếu nãi nãi cũng đã có mặt ở đó rồi.”
Ta bị đánh thức, còn Chu Tĩnh An thì bịt tai, vùi đầu ngủ tiếp, làm như chẳng liên quan gì hắn.
Ta tát nhẹ vào mặt hắn cho tỉnh: “Chàng nghĩ ta nên đi thỉnh an bây giờ à?”
“A...” Hắn dụi mắt, ngập ngừng: “Nhưng đại tẩu cũng đến thỉnh an mẹ mà...”
“Vậy chàng đi thay ta đi!” Ta nói.
03.
Hắn nhăn nhó: “Ta là nam nhân, sao lại phải đi? Ta còn buồn ngủ lắm.”
Ta lập tức vặn tai hắn: “Đêm qua ai bảo sẽ nghe lời ta suốt đời? Chàng mệt hay ta mới là người mệt hơn?”
“Aaa, đau! Ta đi, ta đi là được chứ gì!”
Thế là ta ung dung ở lại giường, để hắn đi đến thỉnh an bà bà.
Đợi trời hửng sáng, ta mới dậy. Nha hoàn vội vàng: “Nhị thiếu phu nhân ơi, phu nhân đang rất giận. Người mau tới đại sảnh dâng trà đi.”
Khi ta đến, Chu Tĩnh An liền quay mặt đi, trông có vẻ không vui.
Hắn đứng bên, rót trà dâng cha hắn, ta cũng rót trà, gọi một tiếng “công công”.