1.
“Tôi là người rất coi trọng ranh giới, hy vọng hai người cũng như vậy.
Dù tôi là con dâu của hai người, nhưng tôi sẽ không gọi là ba mẹ.
Sau này tôi vẫn sẽ gọi là chú và cô.”
Nghe đến đây, tôi biết mình… đã trọng sinh.
Trở lại đúng ngày đầu tiên con dâu bước vào nhà, mở miệng là lập quy tắc với vợ chồng tôi.
Tiểu Nguyệt ăn mặc thời thượng, dáng vẻ kiêu ngạo, lời lẽ cũng y hệt kiếp trước, không sai một chữ.
Nhưng lần này, tôi không còn tức tối, thậm chí không thèm liếc bọn nhỏ một cái.
Tôi chỉ nắm chặt tay chồng – bàn tay còn đang ấm – mắt cay xè.
Cảm giác “mất rồi lại được”, lấn át tất cả. Những chuyện khác, không còn quan trọng nữa.
Tiểu Nguyệt vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Chú, cô, hai người đừng giận, tôi không có ác ý gì đâu. Đây là thói quen của tôi. Với ai tôi cũng vậy cả.
Người với người sống cùng nhau, có ranh giới mới dễ chịu.
Nếu hai người chấp nhận được điều đó, thì chúng ta mới có thể thật sự trở thành một gia đình.”
“Không thành vấn đề đâu, ba mẹ anh không phải người cổ hủ gì, nhất định sẽ tôn trọng thói quen của vợ.”
Vương Dương vội vàng lên tiếng, còn quay sang giục:
“Ba mẹ, hai người thấy sao?”
Chồng tôi chau mày, định lên tiếng thì tôi bóp tay ông một cái, ngăn lại.
Kiếp trước, tôi cũng từng làm vậy, ngăn ông nổi giận đúng lúc, rồi chính mình nở nụ cười để xoa dịu không khí.
Tôi là người mềm mỏng, luôn nghĩ “trong ấm ngoài êm”, cũng từng cố gắng tôn trọng lối sống của bọn trẻ.
Nhưng đời này, tôi giữ gương mặt bình thản, giọng nói càng lạnh hơn:
“Tất nhiên, đây là chuyện riêng của hai đứa, tự quyết là được.”
Vương Dương cười vui ra mặt, hoàn toàn không để ý đến cảm xúc trong lời nói của tôi:
“Con biết mà, mẹ là tuyệt nhất!”
Nó còn hào hứng quay sang nháy mắt với Tiểu Nguyệt.
Tiểu Nguyệt tỏ vẻ đắc ý:
“Chú cô thật là người biết điều. Một vài quy tắc khác, tôi cũng nói luôn một lần cho rõ ràng, để sau này đỡ mất lòng.”
“Thứ nhất, đừng tùy tiện gọi điện cho tôi. Tôi cũng sẽ không kết bạn WeChat với hai người. Dù sao thì bản chất chú cô với tôi cũng là người xa lạ.”
“Thứ hai, đừng giới thiệu cho tôi làm quen với mấy người họ hàng loằng ngoằng bên nhà chú cô.
Nói trắng ra, tôi cưới Vương Dương, chứ không phải cưới cả gia đình.
Những người đó cũng là người dưng với tôi.
Hôm qua là bác gái đúng không? Còn dám nắm tay tôi nữa, chẳng hề có ranh giới gì cả.
Tôi không chịu nổi kiểu đó. Làm ơn nhắn lại giúp tôi: nếu sau này có gặp tôi ngoài đường, tốt nhất là đừng chào hỏi gì hết.
Tôi không thích kiểu chưa thân mà cứ giả vờ thân thiết.”
Chồng tôi nhíu mày tới mức có thể kẹp c/h/ế/t con ruồi.
Bác gái của con tôi là người thương vợ chồng tôi nhất, không chỉ lì xì lúc ghi sổ đám cưới, mà còn dúi riêng cho hai đứa nó bao lì xì 50.000.
Thế mà bây giờ nhận tiền xong, chẳng cảm ơn được một câu, còn quay lại chê người ta đụng vào tay mình.
Tôi lại bóp nhẹ tay chồng, trấn an ông, rồi ra hiệu cho Tiểu Nguyệt nói tiếp.
“Thứ ba, Tết sau này tôi sẽ không về đây ăn Tết.
Tôi còn có ba mẹ của mình.
Nếu Vương Dương muốn thì tự về, còn tôi thì không.”
“Thứ tư, sau 7 giờ tối, nếu không được tôi cho phép thì làm ơn đừng gọi cho Vương Dương.
Dù anh ấy là con trai chú cô, thì bây giờ anh ấy cũng là chồng tôi.
Tôi hy vọng anh ấy lấy gia đình nhỏ làm trung tâm.”
…
Cô ta liệt kê một hơi cả chục điều, điều nào tôi cũng gật đầu đồng ý.
Chồng tôi càng nghe mặt càng đen, nhưng vẫn nể mặt tôi nên chỉ biết im lặng uống trà.
Vương Dương thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi dò xét.
Thấy tôi không hề nổi nóng, nó khẽ thở phào, nụ cười càng rạng rỡ hơn, nắm tay Tiểu Nguyệt đứng dậy:
“Ba mẹ, tụi con vào phòng nghỉ trước nha. Khi nào cơm xong nhớ gọi tụi con ra ăn.”
Tôi giơ tay chặn lại, lúc này mới mở miệng:
“Hai đứa đã lập đủ mọi quy tắc, nào là ranh giới cái này cái kia, tụi tôi chắc chắn sẽ tuân theo.
Nhưng tôi cũng có những ranh giới riêng…
Chắc hai đứa cũng làm được chứ?”
Chồng tôi đang cầm ly trà, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn tôi.
Con trai tôi cũng khựng lại, rõ ràng không ngờ một người mẹ mềm mỏng như tôi lại nói ra lời đó.
Tiểu Nguyệt vẫn đang đắc ý, không nhận ra gì khác thường, cười tươi:
“Đương nhiên là được rồi!”
2.
Tôi nhếch môi, cười nhạt.
“Thứ nhất, chuyện có gọi ba mẹ hay không, ăn Tết ở đâu, tụi tôi không quan trọng.
Họ hàng thân thích gì đó, nếu tụi con không có tình cảm thì tụi tôi cũng hiểu.
Tiền mừng cưới từ bạn bè, đồng nghiệp của hai đứa, cứ giữ lấy mà xài.
Còn bao lì xì từ họ hàng nhà mình thì làm ơn trả lại giúp. Đặc biệt là lời Tiểu Nguyệt nhờ tôi chuyển lại cho bác cả, tôi chắc chắn sẽ nói lại.
Nhưng mà, bác cả cũng dúi riêng cho hai đứa bao lì xì 50.000. Đã nói là người xa lạ thì đồ của người ta, tốt nhất cũng đừng nhận.