08.
Ở kiếp này, nếu tôi còn nuông chiều các người nữa thì đúng là đầu óc có vấn đề.
Tôi lạnh lùng cười, lập tức in bản “tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ” trong nhóm ra giấy, kéo ông nhà ký tên xong liền quét lại, gửi trả vào nhóm.
Còn tiện tay tag tất cả mọi người để làm chứng.
Nhưng đồng thời, tôi cũng nói rõ ràng:【Cắt đứt quan hệ thì được thôi.
Chỉ tiếc là bản thỏa thuận này không có hiệu lực pháp luật.
Đợi lúc ba mẹ khó khăn cần trợ cấp, hai người tốt nhất chuẩn bị sẵn tiền chu cấp hàng tháng đi.
Bằng không thì rẻ cho các người quá rồi còn gì!】
Tài khoản Vương Dương lập tức gửi liền mấy tin nhắn thoại.
Vừa bật lên nghe, toàn bộ đều là giọng Tiểu Nguyệt đang gào lên trong cơn phẫn nộ.
Nội dung đại khái là:
Chưa từng thấy bậc làm cha mẹ nào lại không nghĩ cho con cái như vậy.
Chỉ biết nghĩ đến tiền.
Không hề quan tâm đến tình thân giữa mẹ và con.
Cha mẹ người ta thì luôn sẵn sàng cho đi, không bao giờ đòi hỏi báo đáp.
Chúng tôi như vậy thì đáng đời cô độc lúc tuổi già…
Tôi nhận lấy đĩa trái cây mà ông nhà đưa qua, vừa ăn vừa nghe, vừa đảo mắt lên trần đầy khinh bỉ.
Tôi nói chuyện tình cảm với họ, họ thì đòi nói về ranh giới.
Đến khi phát hiện dùng “ranh giới” chẳng moi được lợi lộc gì, lại quay sang khóc lóc nói chuyện tình thân…
Hay thật đấy, lời hay lẽ phải đều để họ nói hết cả rồi.
Huống hồ, kiểu cha mẹ “cống hiến toàn bộ” như thế tôi đã từng làm rồi ở kiếp trước — còn khổ hơn cả cô độc lúc cuối đời.
Giờ thì tôi đã thông suốt rồi.
Nuôi con cũng giống như đánh cược một canh bạc lớn.
Nếu nuôi được một đứa con tử tế, biết cảm thông, biết đỡ đần, thì cả nhà sẽ ngày một tốt đẹp hơn.
Còn nếu nuôi nhầm một kẻ như kẻ thù, thì dù có dâng cả mạng sống cho nó, nó cũng chỉ biết khinh bỉ rằng m/á/u mình làm bẩn giày nó, rằng cách c/h/ế/t của mình gây phiền phức cho nó.
09.
Không còn đứa con bất hiếu quấy rầy, tôi và ông nhà bắt đầu sống cuộc sống hưu trí nhẹ nhàng, thư thái chưa từng có.
Tháng này đi du lịch tự lái với bạn bè, tháng sau đi nước ngoài chơi cùng hội chị em.
Tôi chưa từng biết thế giới ngoài kia lại rộng lớn đến vậy, có bao nhiêu điều mới lạ, thú vị đến thế.
Kiếp trước chỉ biết tiết kiệm từng đồng, chỉ mong con cái sống khá hơn một chút, mà quên mất chính bản thân mình, cũng làm thiệt thòi cho ông nhà.
Kiếp này, chỉ cần vui là được.
Lại thêm một chuyến đi nữa vừa kết thúc, tôi và ông nhà hớn hở trở về.
Thang máy vừa mở ra, đã thấy chị Chí Anh – hàng xóm kiêm bạn thân – đứng trước cửa nhà mình với vẻ mặt bí hiểm.
Vừa thấy chúng tôi, chị ấy liền lao tới, hạ thấp giọng:“Tôi sợ làm ảnh hưởng đến tinh thần đi chơi của hai người, nên không nói sớm.
Ổ khóa nhà các người bị thằng Dương đổi rồi, hai vợ chồng nó đang ở trong nhà.”
Chị vừa nói vừa hất hàm đầy khó chịu:“Ban đầu tôi định cản lại, nhưng ông nhà tôi không cho.
Dù sao nó cũng là con anh chị, tôi cũng không tiện báo cảnh sát.”
Tôi vỗ nhẹ tay chị, cảm ơn:“Cảm ơn chị, vất vả rồi.”
Chồng chị Chí Anh cười ngại ngùng, kéo chị ấy về, vừa đi vừa chào:“Lần sau cùng nhau đi chơi nhé!”
Sau khi cảm ơn, tôi và ông nhà nhìn nhau, rồi quay lại nhìn ổ khóa xa lạ trước cửa.
Tôi gọi điện xong, ông nhà gõ cửa.
Cánh cửa mở ra từ bên trong, trước mắt tôi là một phòng khách bừa bộn như bãi chiến trường.
Quần áo dơ vứt khắp nơi.