Suốt cả chặng đường, chúng tôi trò chuyện rất hợp. Trương Hạo là người có kiến thức, nói chuyện rất cuốn hút. Anh kể cho tôi nghe về sự thay đổi của thủ đô, về những cơ hội mà cải cách mở cửa đã mang đến cho thế hệ trẻ.
Bây giờ nhà nước khuyến khích kinh doanh cá thể, rất nhiều người bắt đầu tự làm chủ. Trương Hạo nói, chỉ cần chăm chỉ và biết suy nghĩ, ai cũng có thể tạo dựng tương lai cho chính mình.
Lòng tôi chợt xao động. Kiếp trước tôi sống quá phụ thuộc vào đàn ông. Kiếp này, tôi muốn tự đi con đường của riêng mình.
“Anh thấy làm ngành gì dễ khởi nghiệp nhất?” Tôi hỏi.
“Buôn bán quần áo cũng ổn đấy. Giờ đời sống khá lên rồi, ai cũng muốn ăn mặc đẹp hơn.” Trương Hạo suy nghĩ rồi nói thêm, “Hoặc mở quán ăn. Dân gian có câu ‘Dân dĩ thực vi thiên’, ai mà chẳng cần ăn uống.”
Tôi âm thầm ghi nhớ từng lời.
Tàu chạy suốt đêm, đến sáng hôm sau thì đến nơi.
Trương Hạo phải về trường làm thủ tục nhập học. Chúng tôi chia tay tại sân ga.
“Nếu cô gặp khó khăn gì ở thủ đô, cứ đến Đại học Thủ đô tìm tôi.” Anh đưa tôi một mảnh giấy nhỏ. “Đây là cách liên lạc với tôi.”
“Cảm ơn anh, Trương Hạo.” Tôi nhận lấy mảnh giấy, cẩn thận cất vào túi.
Nhìn theo bóng lưng anh dần khuất trong đám đông, tôi có một cảm giác không thể gọi thành tên.
Nếu kiếp trước tôi không cưới Thẩm Hằng Sơn, liệu cuộc đời tôi sẽ ra sao?
Có lẽ tôi đã gặp được một người thật lòng yêu mình. Có lẽ chúng tôi sẽ cùng nhau gây dựng tương lai ở thủ đô, cùng nhau chứng kiến sự đổi thay từng ngày của thành phố này.
Nhưng nghĩ lại những điều ấy giờ cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.
Tôi lấy địa chỉ của Lâm Tiểu Vũ ra, chuẩn bị đi tìm cô ấy.
Chỉ mong sau ba năm không liên lạc, tình bạn giữa chúng tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Cô ấy sống trong một căn tứ hợp viện ở quận Đông của thủ đô. Nơi này tuy không phải khu sầm uất nhất, nhưng cũng thuộc dạng khá giả, yên tĩnh và có phong vị riêng.
Tôi gõ cửa.
“Ai đấy?” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong.
“Tiểu Vũ, là tôi, Tô Uyển Uyển.”
Cánh cửa hé mở, Tiểu Vũ ló đầu ra, vừa nhìn thấy tôi liền ngẩn người.
“Uyển Uyển?! Cậu… sao cậu lại ở đây?!”
Ba năm không gặp, cô ấy thay đổi nhiều quá. Mặc chiếc áo dạ mới tinh, tóc uốn xoăn lọn lớn rất hợp thời, trang điểm nhẹ nhàng, cả người toát lên thần sắc rạng ngời.
“Tớ lên thủ đô rồi.” Tôi đáp ngắn gọn.
“Trời ơi, mau vào đi!” Tiểu Vũ vội vàng kéo tôi vào sân, “Sao đột nhiên xuất hiện thế này? Còn… Thẩm Hằng Sơn đâu?”
Chỉ cần nghe đến cái tên đó, lòng tôi vẫn khẽ nhói lên.
“Bọn tớ ly hôn rồi.”
Tay Tiểu Vũ khựng lại giữa không trung, “Cậu nói cái gì?!”
“Tớ và anh ta đã ly hôn.” Tôi lặp lại một lần nữa.
“Sao lại như vậy?! Chẳng phải trước kia hai người vẫn tốt đẹp lắm sao?” Tiểu Vũ kéo tôi ngồi xuống ghế. “Nói rõ cho tớ nghe đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Tôi kể lại mọi chuyện, chỉ giản lược phần thời gian và không đề cập gì đến chuyện trùng sinh.
“Hắn nói đó chỉ là ly hôn giả, muốn tớ diễn trò cho mẹ hắn xem. Chờ mẹ mất rồi sẽ tái hôn.”
Tiểu Vũ nghe xong thì giận tím mặt, đập bàn cái “rầm”.
“Cái đồ khốn đó! Trên đời lại có thể có kiểu lý lẽ chó má như vậy?!”
“Tớ đã đồng ý.” Tôi nhẹ giọng nói.
“Cậu đồng ý rồi?!” Lâm Tiểu Vũ trợn tròn mắt. “Uyển Uyển, cậu hồ đồ rồi! Dù là ly hôn giả thì cũng là ly hôn thật đấy. Nhỡ đâu hắn ta trở mặt thì sao?”
Tôi khẽ cười, trong lòng đắng ngắt. “Vì thế tớ mới đến tìm cậu. Tiểu Vũ, tớ không muốn sống cuộc đời bị người ta khinh rẻ nữa. Tớ muốn tự lập. Cậu có thể giúp tớ không?”
Cô ấy nắm chặt lấy tay tôi. “Tất nhiên rồi! Chúng ta là bạn thân mà. Cậu gặp khó khăn, sao tớ có thể khoanh tay đứng nhìn?”
Nói rồi, cô đứng dậy, đi tới đi lui trong sân như đang suy tính.
“Cậu cứ ở lại đây với tớ đã, chuyện công việc để sau tính. Giờ thủ đô nhiều cơ hội lắm, với năng lực của cậu, nhất định sẽ tìm được việc phù hợp.”
“Tớ muốn tự kinh doanh.” Tôi nói thẳng.
Cô ấy dừng bước. “Làm ăn? Cậu có vốn không?”
Tôi lắc đầu. “Không có. Nhưng tớ có thể tiết kiệm từng chút một.”
“Cậu định làm gì?”
“Buôn bán quần áo.” Tôi nhớ lại lời khuyên của Trương Hạo. “Bây giờ mức sống cao hơn rồi, ai cũng chú ý đến ăn mặc.”
Mắt Tiểu Vũ bừng sáng. “Ý tưởng đó không tệ! Thực ra, dạo này tớ cũng đang nghĩ tới việc buôn bán quần áo.”
“Thật á?” Tôi có chút bất ngờ.
“Thật!” Tiểu Vũ hớn hở. “Tớ đang làm ở một công ty thương mại xuất nhập khẩu, thường xuyên tiếp xúc với khách hàng từ Hồng Kông, Đài Loan. Họ bảo ở miền Nam đang rộ lên phong trào xuất khẩu quần áo, lợi nhuận rất khá.”
Tim tôi đập mạnh. “Thế thì… chúng ta có thể hợp tác không?”