1.
Sau bữa trưa, con trai và con dâu nằm ườn trên sofa cắm mặt vào điện thoại, chồng tôi ngồi bên cạnh xem tivi.
Tôi rửa xong bát đũa, dọn dẹp sạch sẽ gian bếp, đấm lưng vài cái rồi lại chui vào nhà vệ sinh lấy nước lau nhà.
Sàn phòng khách đang rất bẩn.
Cháu nội ba tháng tuổi – thằng bé Tiểu Tráng vừa mới trớ sữa ra, chưa ai kịp lau.
“Con, Thanh Thanh, nhấc chân lên một chút.”
Tôi cúi người, kéo cây lau tới gần sofa.
“Chậc.” Con dâu – Thanh Thanh nhăn nhó, nhấc chân lên đặt hẳn lên đùi con trai tôi.
Con trai cau mày nhìn tôi:
“Mẹ à, không phải con nói mẹ đâu, nhưng mẹ không thể đợi đến tối, khi bọn con về phòng rồi hãy lau à? Giờ ai cũng đang ở phòng khách, thật bất tiện biết bao.”
Tôi bị nghẹn họng, không nói nên lời.
Ngày thường, hai đứa chúng nó mê mệt chiếc sofa ngoài phòng khách. Không nằm vật vã tới tận nửa đêm thì cũng chẳng chịu vào phòng.
Mà tôi thì năm giờ sáng đã phải dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Nếu đợi đến khi bọn nó nghỉ rồi mới lau dọn thì mỗi ngày tôi chỉ còn lại ba, bốn tiếng để ngủ.
Thỉnh thoảng một, hai hôm thì không sao, nhưng dạo này tôi thiếu ngủ quá độ, đầu óc như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, phản ứng chậm chạp, thỉnh thoảng còn thấy choáng váng.
Vì vậy tôi mới tranh thủ buổi trưa lau sàn trước, nếu tối sàn không bẩn nữa thì không cần lau lại.
Tôi cúi đầu tiếp tục lau.
Bỗng nghe tiếng khịt khịt phát ra từ bàn thay tã bên cạnh.
Ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Tráng đang vung vẩy bàn tay nhỏ xíu, có vẻ sắp tỉnh giấc.
“Thanh Thanh, hình như thằng bé sắp dậy rồi đấy.” Tôi nhắc.
Con dâu chẳng buồn ngẩng đầu:
“Nó tỉnh thì nó sẽ khóc, tôi có điếc đâu, khỏi cần bà nhiều chuyện.
À mà chút nữa nhớ vô phòng tôi, lấy cái máy hút sữa ra rửa luôn. Sáng nay hút xong tôi quên mất chưa rửa.”
Tôi gật đầu đồng ý. Nhưng ngay lúc đó, khóe mắt tôi bắt gặp cảnh tượng Tiểu Tráng lật người – nửa thân đã lơ lửng bên ngoài bàn thay tã.
“Cẩn thận!”
Tôi hét lên, vứt cây lau nhà, lao vọt tới.
Sàn nhà trơn trượt, tôi vừa kịp ôm lấy thằng bé thì cả người ngã sấp xuống, phần xương cụt ê ẩm.
May mắn là tôi giữ chặt được đứa trẻ trong vòng tay, thằng bé vẫn ngủ ngon lành không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Ba người ngồi ở phòng khách lúc này mới quay đầu lại nhìn.
Tôi cắn răng đứng dậy, còn chưa đứng vững, con trai và con dâu đã xấn tới.
“Bà đã rửa tay chưa?” Con dâu đón lấy đứa bé từ tay tôi, lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tôi.
Rửa tay?
Vừa rồi tình huống nguy cấp như vậy, tôi nào còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó!
Tôi lắc đầu:
“Thanh Thanh, khi nãy…”
Tôi vừa mới nói được mấy chữ, con trai đã tung cú đấm thẳng vào mũi tôi.
“Chưa rửa tay mà cũng dám ôm cháu? Nói với bà bao nhiêu lần rồi, người già vi khuẩn nhiều, nhất là bà, ngày nào cũng sờ mó hết thứ này đến thứ khác, tay bẩn ch//ết đi được! Thằng bé còn bé xíu thế kia, bà không rửa tay mà ôm nó, bà muốn nó ốm luôn à?!
Cái chuyện này Thanh Thanh đã nhấn mạnh với bà bao nhiêu lần rồi? Tôi thấy bà cố tình chống đối thì có!”
2.
Cú đấm của con trai khiến đầu tôi choáng váng, mắt hoa lên.
Mũi đau thấu óc, chẳng mấy chốc dòng má//u nóng hổi đã chảy ra.
“Tình huống khi nãy rất cấp bách, Tiểu Tráng lật người, suýt nữa thì ngã xuống, tôi chỉ là…”
“Lật người?” Con trai cười khẩy, ngắt lời tôi:
“Mẹ à, giờ mẹ biết nói dối mà không chớp mắt rồi đấy. Thằng bé mới ba tháng, lật kiểu gì chứ?
Thôi khỏi cần nói, con hiểu rồi – mẹ không phục, cố tình chống đối, muốn giành quyền làm chủ trong cái nhà này. Nhưng dù là vậy, mẹ cũng không thể đem sức khỏe của cháu mình ra làm trò đùa chứ?!”
Con dâu đứng cạnh châm biếm:
“Tôi biết mà, từ khi tôi gả vào nhà, mẹ luôn muốn tìm cách lập quy củ với tôi. Giờ thấy tôi sinh con rồi, mẹ liền muốn chen chân vào chuyện chăm con, chỉ trỏ dạy dỗ, muốn tôi biết thân biết phận đúng không?
Mẹ khỏi cần cố tình như vậy đâu. Tôi sớm đã biết mình là người ngoài. Tại vợ chồng tôi bất tài, không đủ tiền mua nhà riêng. Mẹ yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ ‘biết điều’.”
Nói đến đây, cô ta bỗng bật khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã.
Con trai tôi hoảng lên, quay sang gào vào mặt tôi:
“Bác sĩ từng nói rồi, phụ nữ sau sinh dễ trầ//m cả//m, cần giữ tâm trạng vui vẻ. Mẹ thì sao? Suốt ngày bới chuyện, làm khó Thanh Thanh. Chẳng lẽ vì ngày xưa mẹ bị bà nội hà/nh h/ạ, bị mưa dầm gió thấm rồi giờ cũng muốn phá hỏng cây dù của Thanh Thanh sao?!
Khó trách sao Thanh Thanh ít sữa như vậy! Ngày nào mẹ cũng hằn học, kích động cô ấy, có sữa mới lạ!”
Tôi là người lòng dạ hiểm độc? Tôi cố tình gây sự? Tôi cố ý làm Thanh Thanh tổn thương?