4.
Tôi và Trình Tuệ là chị em sinh đôi.
Nhưng chúng tôi khác nhau hoàn toàn.
Từ nhỏ nó đã mạnh mẽ, gan lì, thậm chí có thể gọi là nổi loạn.
Nó thông minh hơn tôi, học cũng giỏi hơn.
Nhà nghèo, chỉ lo được cho một đứa đi học.
Tôi học xong cấp hai đã tự nói với bố mẹ mình nghỉ học để Tuệ tiếp tục lên cấp ba.
Nhưng đúng hôm trước khai giảng, nó để lại mảnh giấy rồi bỏ nhà đi, nói muốn ra ngoài tự lập, để bố mẹ cho tôi học tiếp.
Từ đó, tôi cứ thế học đến hết cấp ba. Thi đại học trượt, tôi vào nhà máy làm công nhân.
Nó thì mất tích suốt năm năm.
Đến một ngày nó về, mang theo đúng một nghìn tệ.
Sau này tôi mới biết, nó đi học thiết kế thời trang. Số tiền ấy là tiền thưởng cuộc thi thiết kế.
Nó giữ lại hai trăm, còn tám trăm đưa hết cho bố mẹ rồi lại rời đi.
Nó bảo có một ông chủ thích tay nghề nên mời nó làm nhà thiết kế lương cao.
Từ đó, cuộc sống chúng tôi khác nhau hoàn toàn.
Tôi thì làm công – cưới chồng – sinh con – chăm nhà.
Còn nó, cắm đầu vào sự nghiệp, từ làm thuê rẽ sang mở thương hiệu riêng.
Điều duy nhất không đổi: nó chưa bao giờ kết hôn.
Tôi khuyên mãi:
“Con gái phải có gia đình, có đứa con sau này mới có người chăm.”
Nó lúc nào cũng cười nhạt:
“Thôi đi, lòng người thay đổi, chỉ có tiền là trung thành.
Tôi không chồng không con nhưng tôi có tiền. Tiền đáng tin hơn người.”
Hồi đó tôi còn nghĩ nó ngốc.
Tiền thì lạnh lẽo, làm sao bằng chồng con ấm áp?
Giờ nghĩ lại… hóa ra người ngốc chính là tôi.
Hơn một tháng trước, nó gọi cho tôi:
“Chị ạ, em làm việc cả đời rồi, cũng đến lúc nghỉ ngơi. Người trẻ hay nói về ‘du lịch dài ngày’, em cũng muốn thử.
Điểm đầu tiên em muốn đến là thành phố ven biển mà hồi nhỏ chị em mình từng ao ước. Chờ em giải quyết xong công việc, em đi liền.
Em biết là vô vọng, nhưng vẫn muốn hỏi chị một câu… chị có đi cùng em không?”
Tôi từ chối ngay lập tức.
“Tuệ Tuệ, chị đi kiểu gì được chứ? Nhà này chuyện gì cũng đến tay chị. Đừng nói hai gã đàn ông kia, riêng Thanh Thanh mới sinh xong, đang cần người phụ giúp. Chị mà bỏ đi, chắc chắn nó hận chị cả đời.”
“Còn nữa…” Tôi thở dài, “em cũng biết, chồng chị với Tiểu Đào có bao giờ biết nấu nướng đâu. Không có chị, hai cha con họ chắc chỉ còn nước hít gió Tây Bắc mà sống.”
Trình Tuệ im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Thôi… Hy vọng những người chị đã chọn làm ‘gia đình’, sẽ không bao giờ khiến chị thất vọng.”
Lúc đó tôi nói gì nhỉ?
À phải rồi—tôi còn vỗ ngực bảo đảm với nó rằng chuyện đó vĩnh viễn không xảy ra.
Vậy mà mới bao lâu… tôi đã bị tát vào mặt một cách đau đớn.
5.
Trình Tuệ sững sờ:
“Chị, sao tự nhiên đổi ý? Hay là… đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Trong giọng nó đầy lo lắng.
Tôi mỉm cười:
“Không có gì đâu. Chỉ là bỗng dưng cảm thấy… em nói đúng.
Chúng ta đều đã 50 rồi, thời gian sống tốt đẹp còn lại chẳng bao nhiêu. Chị nên sống cho mình một lần.”
“Vậy… chị thu xếp xong chưa? Bên nhà chị, họ không phản đối chứ? Có cần em—”
“Tuệ Tuệ,” tôi cắt lời, “chị quyết định ly hôn rồi.”
Trình Tuệ lại im lặng.
Một lúc lâu sau mới hỏi:
“Chị thật sự nghĩ kỹ rồi?”
“Ừ.”
“Vậy thì ly đi. Chị à… thật ra… em đã chờ ngày này rất lâu rồi.” Giọng nó có chút chua xót.