5.
Kim Minh Nguyệt đối với Cố Tri Lâm, cũng giống như bánh hoa quế đối với ta – là mối tương tư khắc cốt ghi tâm, là niềm say mê không dứt.
Năm xưa, hắn chỉ là một hoàng tử thất sủng, không có tư cách cưới ái nữ dòng chính phủ Thừa tướng – Kim Minh Nguyệt.Chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu đính hôn với kẻ tử địch của mình.
Mấy năm qua, hắn vì tranh đoạt ngôi vị mà hao tổn tâm sức, bao lần rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, đều là ta liều chết chắn đao thay hắn, hắn mới giữ được tính mạng.
Lên ngôi Thái tử rồi, việc đầu tiên hắn làm, chính là đem vầng trăng kia – Kim Minh Nguyệt – cẩn thận đặt bên mình.
Lần đầu ta gặp Kim Minh Nguyệt, đang ngồi xổm dưới tàng cây đào kiến làm đồ ăn vặt.
Nàng đứng đó, y phục phiêu dật như mây khói, khẽ mỉm cười nhìn ta – kẻ đang lấm lem bùn đất.
“Ngươi là Lương tì Giả đấy à? Cảm tạ đã chăm sóc Thái tử thay ta.Chờ ta gả vào Đông cung, chúng ta nhất định sẽ chung sống hòa thuận.”
Giọng nàng nhẹ nhàng êm ái, nhưng trong mắt lại lộ rõ ý đánh giá, mang theo tư thái từ trên cao nhìn xuống.
Bởi vì ai ai cũng biết, ngôi vị Thái tử phi ấy – Cố Tri Lâm đã để trống chỉ dành riêng cho nàng.
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu:“Cố Tri Lâm từng hứa với ta, hắn sẽ không cưới người khác.”
Sau lần đầu hoan ái, ta đã từng nói với hắn – giống loài chúng ta, đều chỉ lấy một người làm phối ngẫu trọn đời.
Khi ấy, hắn chỉ ôm ta vào lòng, cười trầm thấp mà dịu dàng:“Ta có một mình San San là đủ rồi.”
Mấy năm gần đây, ta dần hiểu rõ hơn về con người, về hoàng thất. Ta biết, với một Thái tử, trong lòng vẫn luôn khắc ghi Kim Minh Nguyệt, lời hứa ấy… quả thực là quá khó.
Nhưng ta là một con tê tê cố chấp, chuyện gì cũng phải nghe chính miệng hắn nói ra, ta mới chịu tin.
Kim Minh Nguyệt nhẹ nhàng cười khẽ, thản nhiên nói:“Nam nhân ba thê bốn thiếp vốn là chuyện thường tình.Huống hồ Cố lang đường đường là Thái tử.Ngươi sợ là đang nằm mơ giữa ban ngày rồi đó.”
Nàng ta hạ thấp giọng, chậm rãi tiến sát lại gần ta:
“Ta và Thái tử là chân tình tương ái, đã yêu nhau từ nhiều năm trước.Hắn giữ ngươi bên mình chẳng qua chỉ vì năm xưa không thể danh chính ngôn thuận ở bên ta, liền đem ngươi ra làm thế thân giải buồn mà thôi.”
Ta nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi lại:“Ngươi nói là chân tình tương ái, vậy sao lại có thể dung thứ chuyện hắn ba thê bốn thiếp?Nói cách khác, nếu đã chấp nhận được cảnh hắn đa thê, thì đến tìm ta gây chuyện làm gì?”
Kim Minh Nguyệt á khẩu không đáp, khuôn mặt trắng nõn vì giận dữ mà lúc đỏ lúc xanh.
Đúng lúc ấy, Cố Tri Lâm sầm mặt tìm đến, bộ dạng như thể muốn hỏi tội.
Lúc đó ta đang ngồi thất thần nhìn bộ sách “nữ đức nữ huấn” hắn sai người mang đến cho ta.
Hắn vừa bước vào, liền cao giọng chất vấn:
“Ngươi hôm nay mạo phạm Minh Nguyệt rồi à?”
Ta hỏi lại, mặt không đổi sắc:“Ngươi định cưới nàng ta thật sao?”
Hắn khựng lại một nhịp, rồi nói:“Minh Nguyệt vì chuyện đó mà khóc, đến cơm chiều cũng không ăn được.”
Ta vẫn lặp lại câu hỏi, ánh mắt nhìn thẳng không né tránh:“Ngươi định cưới nàng ta thật sao?”
“…”
Ta hỏi đi hỏi lại nhiều lần, Cố Tri Lâm vẫn chẳng trả lời.
Hắn chỉ sa sầm mặt, hất tay áo bỏ đi, từ đó không còn bước chân vào viện ta nữa.
Mỗi ngày hắn đều ở bên Kim Minh Nguyệt.
Kim Minh Nguyệt sợ kiến, liền sai người dùng nước sôi tưới vào ổ kiến ta thích nhất.
Nàng ta không thích đồ ngọt, bèn cho giải tán đầu bếp chuyên làm bánh hoa quế cho ta.
Đến cả muốn ăn chút mật ong ta ưa thích cũng không được.
“Xin Lương tì thứ lỗi, Kim cô nương không chịu được mùi ngọt gắt.Thái tử đã căn dặn, từ nay về sau trong Đông cung không được để những thứ ấy tồn tại.”
Những gì Kim Minh Nguyệt làm, Cố Tri Lâm chỉ đứng bên lạnh lùng quan sát, không ngăn cản, cũng không lên tiếng.
Kim Minh Nguyệt như thể không thể chịu nổi bất kỳ điều gì khiến ta vui lòng.
Trong tiểu viện trước điện của ta, nàng ta dẫn người đến, chỉ tay vào hai gốc quế:
“Ta ghét nhất mùi hương quế.Đốn hai cây này đi.”
Ta chắn trước thân cây.
Hai cây quế này dùng để làm mứt hoa quế.Lũ kiến dưới tán cũng có vẻ thơm ngon hơn chỗ khác.
Hơn hết, đây là cây do ta và Cố Tri Lâm cùng nhau trồng.
Từ vương phủ đến Đông cung, mỗi lần dời nơi ở, ta đều cẩn thận đem chúng theo, trồng lại nơi bên mình.
Giữa ta và Kim Minh Nguyệt đã nảy sinh tranh chấp.
Ta bảo vệ cây của mình, nàng ta bước lên định đẩy ta ra.
Ta vốn không muốn động thủ, nào ngờ nàng lại đẩy trúng lớp giáp cứng trên người ta, lực bật ngược khiến tay nàng bị trật khớp.
Nàng khẽ nghiêng đầu, liền thuận thế ngã xuống đất, ôm bụng rên rỉ kêu đau.
Ta khẽ nhíu mày—tay gãy, thì ôm bụng làm gì?
Lâu ngày không thấy mặt, Cố Tri Lâm như cơn gió lướt tới, lập tức ôm lấy Kim Minh Nguyệt vào lòng.
Mỹ nhân mặt tái nhợt, mềm mại như dây tơ liễu yếu ớt bám lấy hắn, giọng nói nghẹn ngào:
“Điện hạ… không trách Lương tì đâu. Là ta nói đùa, bảo chặt hai gốc quế, nàng tưởng thật nên mới đẩy ta.”