3.
Tôi chẳng buồn quan tâm đến việc bị Giang Hy và đám bạn trong lớp cô lập. Tôi còn chuyện quan trọng hơn phải làm.
Bộ hồ sơ xin học cao học tại Đại học Kinh Đô – ngôi trường danh giá bậc nhất cả nước – đã bước vào giai đoạn nước rút.
Đó là mục tiêu tôi đã xác định từ năm nhất.Là chiếc thang dẫn tôi vươn tới một thế giới rộng lớn hơn.Là con đường duy nhất tôi tự đi, để chứng minh giá trị của chính mình.
Tôi cẩn thận rà soát từng bản bảng điểm, từng lá thư giới thiệu, kiểm tra từng chữ trên hệ thống.Mọi thứ đều phải chính xác tuyệt đối.
Trước hạn chót một ngày, tôi ngồi trước máy tính, hít sâu một hơi, rồi trang nghiêm nhấn vào nút “Gửi”.
Một tảng đá lớn như trượt khỏi tim tôi — nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy hồi hộp.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là Tống Hạo Nam.
Giọng anh ta nghe có phần khúm núm và hối lỗi:“Tiểu Kiều, anh thật sự biết mình sai rồi. Anh quá quan tâm em, mới ghen bóng ghen gió, nên mới buột miệng nói mấy lời ngớ ngẩn đó. Em cho anh một cơ hội được không?”
Tôi cầm điện thoại, không lên tiếng.Bao năm nay, tôi đã quá quen với việc mềm lòng với anh ta.
Cuối cùng, tôi chỉ thản nhiên đáp lại một câu:“Biết rồi.”
Anh ta không buông tha. Hôm sau lại tìm đến, giọng vừa gấp gáp vừa đáng thương:“Tiểu Kiều, máy tính của anh tự dưng bị hỏng, màn hình đen thui, không bật lên được! Mà lát nữa bọn anh có buổi trình chiếu PPT quan trọng ở câu lạc bộ, em cho anh mượn laptop chút được không? Anh chỉ dùng một lát thôi, xong việc là trả liền!”
Trong máy tôi cũng không lưu gì quan trọng. Hồ sơ đăng ký học cũng đã gửi đi thành công.Tôi khẽ gật đầu.
Thấy anh ta mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt luống cuống chẳng khác gì người gặp nạn, tôi cuối cùng vẫn mềm lòng.Tôi thở dài, đẩy laptop về phía anh ta:“Dùng xong thì trả ngay cho tôi.”
Tống Hạo Nam mừng rỡ cúi đầu cảm ơn liên tục, ôm máy chạy đi.Khoảng hơn một tiếng sau, anh ta quay lại đúng hẹn, laptop vẫn nguyên vẹn, chẳng có dấu hiệu gì bất thường.
Tôi không để tâm, cho đến khi điện thoại reo lên — là anh trai tôi.Giọng anh gấp gáp chưa từng thấy:“Tiểu Kiều! Hồ sơ xin cao học của em ở Kinh Đại gửi chưa? Thầy hướng dẫn vừa hỏi anh, bảo trong hệ thống không thấy hồ sơ của em đâu cả!”
Tôi giật mình, tim như rơi xuống đáy:“Sao có thể chứ? Em gửi rồi, trước hạn một ngày mà! Email vẫn còn nằm trong hộp thư đã gửi!”
“Em kiểm tra lại đi, thầy nói chắc chắn chưa nhận được.”
Một linh cảm chẳng lành ập đến. Tôi lao đến bàn, mở máy tính, ngón tay run rẩy bấm vào hộp thư.Email gửi đi vẫn còn đó, tiêu đề rõ ràng.
Nhưng ngay bên dưới, xuất hiện thêm một dòng chữ nhỏ lạnh lẽo như nhát dao cắm vào tim tôi:
[Email này đã được thu hồi]
Thu hồi?Toàn thân tôi cứng đờ.Điều đó chỉ có thể xảy ra nếu ai đó đã đăng nhập vào tài khoản của tôi và thao tác.
Trong đầu chỉ lóe lên một cái tên — Tống Hạo Nam.
Tôi lập tức nhấc điện thoại, bấm số gọi cho anh ta. Cơn giận dâng lên nghẹn tận cổ, khiến giọng tôi run rẩy:“Tống Hạo Nam! Có phải anh đã đụng vào máy tính của tôi không? Có phải anh là người thu hồi đơn xin học của tôi không?”
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng đáng sợ.Mấy giây sau, giọng anh ta yếu ớt vang lên, run run, mang theo sự chột dạ:“Tiểu Kiều, em… em đừng giận, để anh giải thích…”
Tôi suýt thì bật cười vì tức, giọng nghẹn lại đầy cay đắng:“Được lắm. Tôi đang nghe đây. Anh thử giải thích xem — anh lấy đâu ra cái ý tưởng quái đản là thu hồi một email đã gửi thành công?”
Anh ta lập tức cuống lên:“Là… là do Giang Hy! Cô ấy cũng chỉ muốn tốt cho tụi mình thôi! Cô ấy nói… Kinh Đại thì xa quá, lại là trường top đầu, em đến đó rồi chắc chắn sẽ gặp được nhiều người giỏi hơn anh, thấy được một thế giới rộng lớn hơn... rồi… rồi sớm muộn gì em cũng bỏ anh!”
Anh ta ngắt quãng vài giây, rồi vội vàng nói thêm, giọng mang chút mơ mộng lẫn khẩn cầu:“Hy Hy bảo hay là… ba đứa mình cùng thi cao học ở trường mình luôn. Tụi mình quen trường, quen bạn, còn có thể đi chơi với nhau như hồi trước. Vui biết bao nhiêu! Anh làm vậy… chỉ vì sợ mất em thôi!”
Nghe đến đây, tôi cạn lời.Chỉ muốn cười khẩy vào mặt cái "tình yêu vị tha" này.
Cái đám họ, với cái bảng điểm như tờ giấy nháp bị vò nát, mà cũng mơ mộng thi cao học?Mơ giữa ban ngày còn chưa đủ, lại còn kéo tôi chìm cùng cái ao làng đó.
4.