01
Cậu bé kia, cũng như chiến hạm kia, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của chúng tôi.
Mẹ ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, giọng đầy cưng chiều:
“Yên tâm đi, từ giờ không ai có thể tranh giành bất cứ thứ gì với con nữa.”
“A Uyên đâu! Hai người đưa nó đi đâu rồi!”
Ba tôi trở về.
Trên người ông còn vương mùi mặn mòi của gió biển, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú phát cuồng khi bị cướp mất con.
Ông hất tung vệ sĩ chắn đường, bước dài đến trước mặt mẹ.
Tôi chưa từng thấy ông nhìn mẹ như thế – trong ánh mắt ấy chẳng còn chút yêu thương thường ngày, chỉ còn lạnh lẽo và căm hận như băng nhọn.
Mẹ đang lau kh///ẩu súng lục bạc nhỏ nhắn, mí mắt không hề động đậy.
“Biển động lớn, nó trượt chân rơi xuống rồi.”
“Vớ vẩn! Tối nay trời yên biển lặng, lấy đâu ra sóng gió!”
“Diệp Khuynh Nhan, là cô đúng không?!”
Giọng ba tôi khản đặc, từng chữ như nhuốm m//áu.
Cuối cùng mẹ cũng ngẩng lên, đôi mắt đẹp như hồ thu giờ lại trống rỗng đến rợn người – không một chút cảm xúc.
“Là tôi. Thì sao?”
“Lệ Kình Thương, lúc anh dẫn đứa con hoang đó về nhà, đã từng nghĩ đến việc hỏi ý tôi chưa?”
Ngực ba tôi phập phồng dữ dội, ánh mắt nhìn mẹ như thể nhìn người xa lạ.
“Nó là con trai tôi! Là giọt m//áu của tôi! Là người kế thừa tương lai của nhà họ Lệ!”
Mẹ bật cười, tiếng cười giòn nhưng lạnh như đ//ạn đã lên nòng.
“Con anh?” Mẹ nhướng mày, “Lệ Kình Thương, anh quên rồi sao? Năm đó muốn cưới tôi, anh đã lập huyết thệ trước mặt cha tôi.”
“Anh thề đời này chỉ có một đứa con – là Yên Yên. Tất cả của nhà họ Lệ, sau này đều thuộc về con bé.”
Sắc mặt ba tôi tái nhợt như bị đ//âm thẳng một nhát vào ngực, lảo đảo lùi lại nửa bước.
“Khuynh Nhan… chuyện đó không giống nhau… A Uyên nó… nó là đứa con trai duy nhất của tôi! Cơ nghiệp lớn thế này, không lẽ để con gái gánh?”
“Vậy Yên Yên không phải là con của anh nữa à?”
Giọng mẹ nhẹ tênh nhưng như một quả búa nện thẳng vào tim tôi.
Tôi vội trốn sau lưng mẹ, bàn tay run rẩy níu chặt vạt áo bà.
Ánh mắt ba tôi lướt qua người tôi, trong đó có rất nhiều cảm xúc, tôi không hiểu nổi.
Nhưng cuối cùng… tôi dường như thấy một chút… chán ghét.
“Diệp Khuynh Nhan, cô thật độ//c ác.” Giọng ông khản đặc, “Nó chỉ là một đứa trẻ.”
Nói xong, ông quay người bỏ đi, không ngoái đầu lại.
Tiếng cửa bị sập vang dội.
Người ba từng tỉ mỉ vẽ lông mày cho mẹ, dường như cũng theo cậu bé tên A Uyên và con tàu chiến khổng lồ kia… cùng chìm sâu dưới đáy biển lạnh giá.
Căn nhà này, hình như cũng sắp sụp đổ rồi.
02
Ba không về nhà suốt ba ngày.
Đến ngày thứ tư, ông dẫn về một người phụ nữ.
Cô ta mặc váy trắng, sắc mặt nhợt nhạt không chút máu, hai mắt sưng đỏ, vừa nhìn đã biết là đã khóc rất lâu, trông đáng thương và nhút nhát.
“Diệp Khuynh Nhan, đây là Liễu Nguyệt, mẹ của A Uyên.”
Giọng ba không cho phép phản bác, “Cô ấy sức khỏe yếu, lại vừa mất con. Tôi để cô ấy ở lại nhà một thời gian.”
Mẹ đang cắt hoa hồng trong bình, nghe vậy thì “cách” một tiếng, kéo kéo cắt đứt ngay bông hoa đẹp nhất.
Đầu hoa rơi xuống đất, đỏ thẫm như máu.
“Lệ Kình Thương, dẫn về một đứa con hoang còn chưa đủ, giờ đến cả tình nhân cũng đưa về luôn sao?”
Giọng mẹ lạnh đến mức có thể kết băng.
“Lời tôi nói, anh một chữ cũng không nghe vào tai nữa đúng không?”
Ba nhíu mày, nghiêng người bảo vệ Liễu Nguyệt phía sau lưng.
“Cô ấy giờ không nơi nương tựa, em đừng vô lý nữa!”
“Tôi vô lý?”
Mẹ bật cười vì tức, dằn mạnh cây kéo lên bàn cái “rầm”, “Được lắm, Lệ Kình Thương, tôi muốn xem anh có thể bảo vệ cô ta được bao lâu.”
…
Thế là “cô Liễu Nguyệt” cứ thế ở lại.
Cô ta được sắp xếp ở phòng của người anh trai đã mất – ngay cạnh phòng tôi.
Cô ta thường xuyên khóc nức nở suốt đêm, tiếng khóc the thé như tiếng quỷ gọi.
Không ít lần, tôi giật mình tỉnh dậy giữa đêm, liền thấy cô ta đứng ngay bên giường, dán mắt nhìn chằm chằm tôi.
Cô ta hỏi:
“Yên Yên, con đã từng gặp A Uyên chưa?”
“Nó nói, dưới đáy biển lạnh lắm.”
“Nó muốn có người nói chuyện cùng.”
Tôi sợ đến mức hét lên, nhào vào lòng mẹ.
Mẹ ôm chặt tôi, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía ba và Liễu Nguyệt đang vội vã chạy đến.
Cô ta lập tức cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
“Xin lỗi… tôi chỉ là quá nhớ A Uyên thôi.”
“Yên Yên trạc tuổi nó, tôi chỉ muốn đến nhìn con bé một chút…”