1
Sinh nhật 25 tuổi cũng là kỷ niệm bảy năm yêu nhau của tôi và Hứa Hiền Trạch.
Nhưng đúng ngày này, Hứa Hiền Trạch lại đăng ảnh công khai hôn môi với Bạch Nguyệt Quang của anh ta lên Weibo.
“Thành công của anh hôm nay, không thể thiếu sự ủng hộ âm thầm của em.”
Nhìn hai người họ ngọt ngào bên nhau, tôi chỉ thấy buồn nôn, cơn giận trong lòng gần như bốc cháy.
Hứa Hiền Trạch rõ ràng biết người tôi ghét nhất chính là Mặc Ngữ Yên.
Tôi là một nghệ sĩ hạng hai, thường xuyên tham gia các sự kiện, trong giới giải trí cũng xem như diễn viên thực lực đang được săn đón.
Nhưng Mặc Ngữ Yên hoàn toàn dựa vào vài thủ đoạn không đáng nhắc tới, cộng thêm khuôn mặt được khen là “đầy vẻ u buồn như người chế/t” để kiếm cơm qua ngày.
Tất nhiên, chủ yếu vẫn là do Hứa Hiền Trạch đứng sau chống lưng.
Ai cũng biết, Hứa Hiền Trạch là do tôi từng bước nâng đỡ.
Cũng biết rõ mối quan hệ yêu đương của chúng tôi.
Nhưng không ai ngờ, Hứa Hiền Trạch lại chọn đúng hôm nay để công khai với Mặc Ngữ Yên.
Anh ta bị điên rồi sao?
Tôi thật sự không hiểu nổi, là anh ta cố ý đến sinh nhật tôi để làm tôi khó chịu sao?
Bạn bè xung quanh thấy sắc mặt tôi lạnh lùng âm trầm, cũng không nhịn được mà khinh bỉ Hứa Hiền Trạch.
Đúng lúc này, cửa phòng bao bị đẩy ra.
Hứa Hiền Trạch vội vã chạy vào, định ôm tôi một cái.
Tôi lập tức đẩy anh ta ra, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc của Mặc Ngữ Yên trên người anh ta làm tôi nhức đầu.
Sau cánh cửa, một bóng dáng mảnh khảnh bước vào.
Tôi trừng mắt không thể tin nổi.
Hứa Hiền Trạch vậy mà lại dẫn Mặc Ngữ Yên đến — vào đúng sinh nhật của tôi.
“Anh đưa cô ta đến làm gì?”
Tôi chất vấn Hứa Hiền Trạch.
Anh ta liếc nhìn tôi, nhấc micro bên cạnh lên, quay sang nhìn mọi người trong phòng.
“Các bạn, hôm nay tôi muốn tuyên bố một chuyện.”
“Hôm nay là sinh nhật của Vi Vi, những lời này tôi đã muốn nói từ lâu rồi.”
“Ngữ Yên, lên đây đi.”
Mặc Ngữ Yên e thẹn bước qua bên cạnh tôi, đi đến cạnh Hứa Hiền Trạch.
Hai người họ nhìn nhau đắm đuối, đến cả khóe mắt cũng tràn ngập tình cảm.
Cả hai còn mặc đồ đôi rõ rành rành.
Tôi đứng một bên, như người ngoài.
Mặc Ngữ Yên khoác tay Hứa Hiền Trạch, trông cực kỳ ngọt ngào.
Hứa Hiền Trạch cười cười:
“Chúng tôi đã chia tay trong hòa bình từ lâu, bây giờ, tôi và Ngữ Yên mới là một đôi thật sự.”
“Chuyện này mong mọi người đừng truy cứu, tôi và Vi Vi từ lâu đã không còn là tình yêu nữa.”
“Tôi thật lòng thích Ngữ Yên, mong nhận được lời chúc phúc của mọi người.”
“Ngữ Yên đã âm thầm ủng hộ tôi rất lâu, tôi nghĩ, cô ấy xứng đáng có một danh phận.”
Hứa Hiền Trạch nói những lời đó mà chẳng hề nghĩ đến cảm nhận của tôi.
Tôi thậm chí còn không biết, chúng tôi chia tay "hòa bình" khi nào.
Và lại còn chọn đúng sinh nhật tôi để làm chuyện này, anh ta căn bản không hề xem tôi ra gì.
Không chỉ là vả mặt tôi — mà còn là một sự sỉ nhục.
Bao nhiêu năm nay, tôi là người dùng tài nguyên đắp lên người anh ta, nâng đỡ không tiếc.
Người đến hôm nay đều là nhân vật có tiếng có mặt, sau lưng không biết sẽ chê cười tôi ngu dại thế nào.
Anh ta nói Mặc Ngữ Yên âm thầm ủng hộ, không sợ lương tâm bị cắn rứt sao?
Vậy còn bao nhiêu tài nguyên, mối quan hệ tôi đã bỏ ra thì là gì?
Ít ra đem ra chợ bán còn thấy được đồng bạc.
Đổ vào người anh ta thì đúng là đổ sông đổ biển!