3
Tôi đã thích Hứa Hiền Trạch ngay từ cái nhìn đầu tiên bảy năm trước.
Khi đó, anh ta chỉ là một diễn viên quần chúng chạy vai trong đoàn phim, ánh mắt thuần hậu, dáng vẻ nỗ lực, khiến người ta phải động lòng.
Mà tôi lại luôn trân trọng nhân tài, huống hồ Hứa Hiền Trạch còn rất điển trai.
Tôi âm thầm ghi nhớ anh ta, thi thoảng còn chủ động thêm vài phân cảnh cho anh.
Dần dà, chúng tôi có liên hệ riêng.
Ban đầu, anh ta còn ra vẻ từ chối nhận tài nguyên tôi sắp xếp.
Mãi đến khi xác lập quan hệ tình cảm, anh ta mới bắt đầu "chấp nhận" những điều tốt tôi dành cho.
Giờ ngẫm lại, làm gì có thật lòng?
Tất cả chỉ là toan tính dưới lớp vỏ tình yêu.
Sau khi chuyện hôm qua nổ ra, chưa đến 30 phút, mẹ và anh trai tôi đã có mặt tại nhà tôi.
Tôi với mẹ nhìn nhau, không khí lập tức rơi vào trầm mặc có phần lúng túng.
“Mẹ đã nói từ lâu rồi, Hứa Hiền Trạch không phải loại người tốt lành gì!”
“Giờ thì rõ rồi chứ? Biết tỉnh ra chưa!?”
Anh trai tôi nghiến răng nghiến lợi, cho tôi một cái bạt tai vào đầu.
Tôi kêu đau một tiếng, nhưng không dám phản bác.
“Chuyện cũng xảy ra rồi, giờ nói gì nữa cũng vô ích. Xem như hồi đó em mù mắt đi.”
“Từ nay đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.”
Dứt lời, anh tôi trừng mắt nhìn tôi.
“Em bị gì vậy? Bị người ta chơi một vố mà định cho qua thế à?”
“Não em làm bằng bông hả!?”
Dĩ nhiên tôi không định cho qua dễ dàng như thế.
“Em biết phải làm gì mà!”
“Biết cái rắm!?”
Tôi cứng họng không nói được gì.
Anh trai tôi thấy tôi im lặng, lại giơ tay tát yêu thêm cái nữa.
“Đồ chết bầm, anh nói mà không nghe hả!?”
Mẹ vội ôm lấy tôi, can ngăn:
“Lục Phong, con làm gì thế? Không thấy em gái con đang buồn lắm à?”
Anh tôi lườm tôi một cái, giọng vẫn bực bội: “Đồ vô dụng!”
“Thôi được rồi! Cả hai người bớt nói vài câu đi!”
Mẹ tôi vỗ vai anh trai, dịu giọng nói với tôi:
“Mẹ tin con xử lý được chuyện này. Bọn mẹ sẽ không can thiệp, nhưng nếu thấy uất ức thì phải nói ra, biết chưa?”
Nhìn ánh mắt đầy xót xa của mẹ, tôi gật đầu:
“Con biết rồi.”
Tiễn mẹ và anh trai xong, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng liên quan giữa Hứa Hiền Trạch và Mặc Ngữ Yên.
Tôi tuyệt đối không để họ yên đâu.
Chỉ là tôi không ngờ, bọn họ ra tay còn nhanh hơn cả tôi.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa mở mắt đã thấy tin xấu về mình lan khắp mạng, chuyện tối qua bị bịa đặt rồi đăng tải đầy trên các trang mạng xã hội.
Điện thoại tôi ngập trong cuộc gọi nhỡ của bạn thân.
“Cuối cùng cũng chịu nghe máy! Tao còn tưởng mày buồn đến chết trong nhà luôn rồi cơ đấy!”
“Mày thấy chưa? Hai con rác rưởi đó tung tin bậy về mày! Không thể để yên cho bọn nó!”
“Mày yên tâm, tao đã có cách rồi.”
Cúp máy, tôi lên Weibo.
Bài đăng đầu bảng:
[Chấn động! Nữ nghệ sĩ nổi tiếng tranh giành tình cảm, đánh người vô giáo dục, hành vi không chuẩn mực?]
【Có phải nói đến Chu Vi Vi không? Bạn tao làm ở nhà hàng chỗ tổ chức sinh nhật cô ta, nghe nói bên trong có tiếng cãi vã.】