13.
Nhược Lệ rất cứng miệng, dù bị đánh bầm dập vẫn một mực khẳng định mình chỉ uống say, không phải cố ý.Tức điên, tôi lại thụi thêm mấy cái, vừa đánh vừa giảng đạo cho Trần Uyên:“Thấy chưa, súc sinh không thể cảm hóa được, chỉ có thể đánh cho thuần phục.”Trần Uyên sợ đến mức không dám van xin nữa.
Đánh đến mệt, tôi kéo một cái ghế đè lên người Nhược Lệ, ngồi xuống:“Tôi hỏi anh vài chuyện, trả lời thật thà vào, không thì tôi rót hết chỗ thuốc trừ sâu còn lại vào miệng anh!”“Năm đầu tiên cưới về, anh có trộm tiền của bố tôi không?”
Hắn còn đang vùng vẫy không chịu trả lời thì tôi giả vờ nhặt chai thuốc trừ sâu lên. Hắn hoảng hốt vội thú nhận:“Là tôi, là tôi! Tôi nhìn thấy một chiếc vòng bạc, định mua cho cô, nhưng không có tiền, nhất thời bị ma quỷ xúi giục… Vợ à, tha thứ cho tôi, tôi không cố ý mà!”Ma quỷ xúi giục?Rõ ràng là hắn trộm tiền để mua vòng bạc cho Lâm Dao, bị phát hiện còn không chịu thừa nhận, ngược lại xúi Trần Uyên cắt đứt quan hệ với cha ruột. Suýt nữa thì khiến ông cụ tức đến chết, còn tuyên bố đuổi cả nhà họ đi.Trần Uyên thực sự bỏ đi, về sau dù có đói rét đến mức nào cũng không dám về nhà.Điều này lại vừa vặn hợp ý Nhược Lệ, để hắn có thể giày vò cô mà không chút áy náy.
“Lúc ở cữ Tinh Tinh bị bệnh, tôi bế nó đi tìm bác sĩ Lục, tình cờ thấy Lâm Dao từ phòng ông ta bước ra. Tôi về kể với anh, thế mà ngoài kia lại đồn tôi và bác sĩ Lục có gì đó. Có phải là do anh dựng chuyện không?”“Tôi lỡ miệng nói sai, không liên quan đến Lâm Dao đâu. Cô ấy chưa kết hôn, nếu mà đồn ra ngoài…”“Lâm Dao, Lâm Dao, Lâm Dao! Anh thích cô ta đến thế, sao ban đầu không cưới cô ta luôn đi?!”Tức điên, tôi chộp lấy cái ghế, suýt nữa đập thẳng vào đầu hắn.Nhược Lệ ôm đầu run rẩy, nhưng vẫn không chịu nói xấu Lâm Dao một lời.“Sao thế? Đến nước này rồi mà một câu nói thật cũng không dám thốt ra sao? Nhược Lệ, anh đúng là một thằng hèn!”
Không biết chữ nào đã chạm vào lòng tự ái của hắn, Nhược Lệ buông tay xuống, ánh mắt đầy căm hận nhìn tôi:“Cô hiểu cái gì? Chúng tôi đều là trí thức trẻ, một thân trắng tay, tôi không thể làm lỡ dở cô ấy!”
Ra là vậy.Không muốn làm lỡ dở người trong lòng, thì đến hủy hoại kẻ vô tội.Nhược Lệ, anh thực sự đáng chết mà.
14.
Trong đầu, Trần Uyên im lặng một cách lạ thường.Tôi vừa cảm thấy bất bình thay cho cô, vừa muốn mắng cô ngu ngốc, nhưng lại như bị một khối bông gòn chẹn ngang cổ họng, chẳng biết nói gì.Tôi dẹp ghế sang một bên, trở lại giường. Giọng nói mệt mỏi nhưng lạ thường bình thản:“Một câu hỏi cuối cùng.”“Quen nhau tám năm, cưới nhau sáu năm, còn có một đứa con gái năm tuổi. Ngần ấy ngày đêm bên nhau, anh đã từng yêu tôi dù chỉ một chút không?”Nhược Lệ sững sờ.Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ đầy vẻ khiêu khích và đắc ý:“Không, không một chút nào.”“Người tôi yêu luôn luôn là Lâm Dao. Nếu không phải do hoàn cảnh ép buộc, nếu không phải vì cô có của hồi môn, tôi chẳng đời nào lấy cô.”Hắn nói với vẻ hùng hồn, như thể đang đọc lời thề sẽ bảo vệ tình yêu cả đời.
Ngoài trời vang lên tiếng pháo nổ rộn rã, nhưng căn phòng lạnh lẽo lại tĩnh lặng. Tuyết rơi tí tách, từng bông nhẹ rơi trên mái ngói cũ kĩ, nặng trĩu như muốn sụp xuống bất cứ lúc nào.Một cảm giác lành lạnh làm tôi giật mình. Cúi đầu, tôi thấy Tinh Tinh đang lo lắng nhìn mình, bàn tay nhỏ áp vào má tôi, không nói gì mà như muốn nói: Mẹ, đừng khóc.Tôi khóc sao?Lúc này tôi mới nhận ra, không biết từ bao giờ nước mắt đã giàn giụa trên mặt.Tôi không rõ mình đang đau lòng vì Trần Uyên, vì Tinh Tinh, hay vì tất cả những người từng trao đi tấm chân tình nhưng bị lừa dối.Tôi lau nước mắt, hôn nhẹ lên khuôn mặt bé nhỏ của Tinh Tinh:“Không sao đâu, mẹ không sao.”
Sau đó, tôi hỏi Trần Uyên:“Loại đàn ông như thế này cô còn muốn nữa không?”Tưởng rằng cô ấy sẽ lưỡng lự như lần trước.【Đập hắn đi!】Tiếng nói ấy vang lên khiến cả hai chúng tôi đều giật mình.Nhưng điều đó không hề làm chậm tốc độ tôi chộp lấy cái ghế, đang định nghĩ xem nên đánh gãy thêm cái gì hay tiễn hắn luôn cho xong, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.Giữa đêm giao thừa, ai lại đến chúc Tết đây?Tôi liếc nhìn con gái, cảnh giác hỏi:“Ai đấy?”Tiếng gõ cửa im lặng một lúc, không có câu trả lời.Đang nghĩ mình nghe nhầm, tiếng gõ lại vang lên.Nhược Lệ nằm thoi thóp phun ra một búng máu, mắt lộ vẻ điên dại:“Trần Uyên, đời cô coi như xong! Cô dám đánh người đàn ông trụ cột, trưởng thôn đến thì cô không thoát đâu, khụ khụ…”Trần Uyên trong đầu cũng quýnh lên:【Hỏng rồi, hỏng rồi! Những lời cô nói ban ngày, bọn đàn ông trong làng đến bắt nạt cô rồi!】
15.