5
Khi bố mẹ tôi đến nơi, còn chưa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng mẹ chồng tôi oang oang vọng khắp cả căn hộ.
“Con trai à, đừng để nó dọa con.”
“Bố mẹ nó còn chưa nghỉ hưu, sao có thể lên đây ở lâu dài? Không đi làm nữa à?”
“Phụ nữ ấy à, phải giữ chặt, đừng để nó cưỡi đầu cưỡi cổ.”
“Con mau lại đây chụp giúp mẹ cái video, mẹ phải đăng lên cho hội nhảy quảng trường xem mới được! Mẹ đang sống trong nhà con trai ở Thượng Hải đấy nhé! Nhìn kìa, Thượng Hải quả nhiên không giống chỗ khác! Từ giờ mẹ cũng có thể khoe rồi… hahaha…”
Giọng mẹ chồng đắc ý đến mức không cánh cửa nào ngăn nổi.
Tôi mở cửa, tiếng trong nhà lập tức im bặt.
Chỉ thấy bố chồng đang gác chân lên bàn trà, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, tay phì phèo điếu thuốc, tay kia lướt video ngắn, cả phòng khách mịt mù khói thuốc.
Còn mẹ chồng thì đang nằm trên giường trong phòng ngủ chính - phòng ngủ của tôi - hớn hở quay video selfie.
Thấy bố mẹ tôi đến, cả hai giật mình.
Bố chồng vội vã bỏ chân xuống đất, đứng bật dậy.
Mẹ chồng cũng nghe động, bước ra khỏi phòng ngủ chính, trên người… là chiếc váy ngủ của tôi, nhìn vừa kỳ cục vừa lố bịch.
Chồng tôi từ trong bếp đi ra, lúng túng gọi một tiếng:“Bố, mẹ…”
Mẹ tôi đặt thùng đặc sản mang theo xuống sàn, đảo mắt nhìn một lượt phòng khách, không nói gì.
Bà kéo thẳng bố tôi vào phòng ngủ chính, gỡ ngay ga trải giường mà mẹ chồng tôi vừa nằm, ném xuống đất.
“Thông gia này, phòng ngủ chính là chỗ dành cho vợ chồng trẻ, nếu không sẽ ảnh hưởng phong thủy.”
“Người trẻ không biết thì thôi, chẳng lẽ các ông bà lớn tuổi rồi mà cũng không hiểu?”
Mẹ tôi vừa dứt lời, sắc mặt mẹ chồng lập tức xám xịt, lẩm bẩm: “Tôi chỉ nằm một tí thôi, đâu phải ở hẳn…”
Chồng tôi cười gượng: “Đúng đúng, bố mẹ không ở phòng đó đâu, ở phòng phụ.”
Nhà tôi có ba phòng: phòng ngủ chính, phòng phụ và phòng nhỏ phía bắc.
Bình thường tôi với con gái ngủ phòng chính, chồng ngủ phòng phụ.
Xem ra cuối cùng chồng tôi cũng không dám để bố mẹ ở phòng chính, đã sắp xếp cho họ vào phòng phụ.
Mẹ tôi chẳng thèm để ý đến anh ta, kéo hành lý vào phòng phụ luôn.
“Ê! Phòng đó là để cho tôi ở mà!” - mẹ chồng từ phòng khách lao đến, chỉ tay vào mẹ tôi.
Mẹ tôi bình thản cởi áo khoác, nói chậm rãi: “Thông gia này, nhà là của bọn trẻ thật, nhưng tôi với ông nhà tôi bỏ ra 600 nghìn mua, thêm 100 nghìn sửa nhà.”
“Tính ra, cái phòng này còn chưa đủ bù vốn đấy.”
“Nghe nói nhà bà không bỏ ra xu nào thì phải? Vậy bà nghĩ ai xứng đáng ở hơn?”
Mặt mẹ chồng tức thì đỏ như gan heo, quay sang con trai: “Con trai! Con nghe chưa? Bỏ tí tiền thì tưởng mình giỏi lắm sao?”
6
Chồng tôi há miệng, nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn mẹ mình, mãi mới lắp bắp được một câu: “Mẹ ơi, mình là người một nhà, ai ở đâu cũng như nhau.”
“Hay là… bố mẹ ở phòng nhỏ phía bắc nhé.”
Phòng nhỏ phía bắc quanh năm không có nắng, diện tích lại hẹp, chỉ kê được một chiếc đệm nhỏ.
Tôi từng định sau này con lớn thì làm phòng học.
Nghe xong, mặt mẹ chồng lập tức sầm lại.
“Bọn tôi là ông bà nội của con bé, đây là nhà con trai tôi, tại sao lại phải ở cái phòng bé tí kia?”
“Bố con chân yếu, ở phòng đó không có nắng làm sao được?”
Tôi chẳng thèm khách khí, nói luôn: “Tại sao à? Tại vì bố mẹ tôi bỏ ra 600 nghìn mua nhà, 100 nghìn sửa nhà.”
“Tại vì cuối tuần và dịp nghỉ bố mẹ tôi giúp chúng tôi trông con.”
“Tại vì bao năm qua bố mẹ tôi hỗ trợ cho chúng tôi đủ đường.”
“Còn các người thì sao? Không bỏ gì cả… à không, nói vậy còn tử tế quá - phải nói là chẳng đóng góp gì ngoài… cái mồm!”
“Được ở phòng nhỏ là còn tử tế lắm rồi!”
Mẹ chồng bị tôi nói đến mức đỏ mặt tía tai, cổ nổi gân, nhưng vẫn không chịu lép vế, cãi lại: “Đó là vì bố mẹ cô có tiền! Hai người đều đi làm nhà nước, lại chỉ có mỗi cô là con gái, tiền không cho cô thì cho ai?”
Tôi cười lạnh: “Nhà các người cũng chỉ có mỗi một đứa con trai đó thôi.”
“Có thấy bỏ ra được đồng nào đâu? Tết đến, cho cháu cái phong bì đúng trăm bạc, chưa kể lúc nào cũng khóc than với con trai đòi tiền.”
Bình thường, hết bảo cần mua xe ba bánh, lúc thì bảo cần mua phân bón, khi thì nói trong thôn phải đóng tiền bảo hiểm hợp tác…
Tôi tuy bực nhưng cũng chưa từng mở miệng trách.
Chỉ âm thầm bảo bố mẹ ruột dừng hỗ trợ tiền.
Lúc đầu mẹ tôi còn không hiểu, nói tiền cho chúng tôi chứ đâu cần để dành làm gì.
Nhưng sao tôi có thể để bố mẹ mình gián tiếp nuôi bố mẹ chồng được?
Lời tôi vừa dứt, mẹ chồng xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu cho đỡ nhục.
Dưới sự dỗ ngọt và năn nỉ của chồng, cuối cùng bố mẹ chồng cũng chịu dọn vào ở phòng nhỏ phía bắc.
Tôi đứng bên cạnh cười lạnh - phòng nhỏ phía bắc để các người ở đã là nhượng bộ lắm rồi.
Nhưng mục tiêu của tôi đâu phải chỉ là dồn họ vào phòng nhỏ, mà là đuổi họ ra khỏi nhà!
Nếu chồng tôi còn phân biệt được đúng sai, còn biết nghĩ, thì thôi, cuộc sống này tôi có thể cố gắng chịu đựng mà sống tiếp.
Còn nếu anh ấy vẫn không tỉnh ra, vẫn mù quáng, không cứu nổi nữa...