“Khi đến lượt ông đi chợ nấu ăn, tiêu chuẩn không được thấp hơn tôi.Không thể hôm ông nấu thì chỉ mua dưa leo với dưa muối,còn đến lượt tôi lại phải mua thịt, mua cá.”
Mặt ông đỏ lên:“Hôm qua tôi mua hơi đơn giản thật…”
“Không phải hơi đơn giản, mà là quá đơn giản.” — tôi chỉnh lại.“Dưa leo, cà chua, dưa muối — vậy mà ông gọi là một bữa cơm à?”
“Thế bà nói phải mua gì?”
“Ít nhất cũng phải có mặn, có rau, có canh.Một bữa cơm ba món, chi phí tối đa ba mươi đồng.” — tôi nói rõ ràng.
“Ba mươi đồng? Tôi thấy hơi nhiều đấy.” — ông nhíu mày.
“Không nhiều đâu.Một món thịt mười lăm đồng, một món rau năm đồng, thêm canh mười đồng —vừa đủ ba mươi, hai người ăn no nê.”Tôi tính rành rọt cho ông nghe.
Ông do dự một chút, rồi gật đầu:“Thôi được, cứ vậy đi.”
“Vậy thống nhất rồi nhé.Hôm nay ông đi chợ, ông nấu.Để xem trình độ ông tới đâu.” — tôi nói, giọng nửa nghiêm nửa đùa.
Sáng đó, ông Trần Kiến Minh xách giỏ đi chợ.Còn tôi ở nhà dọn dẹp, lau chùi phòng khách với phòng ngủ gọn gàng tinh tươm.
Khoảng một tiếng sau, ông về, tay xách theo mấy túi đồ.
“Mua gì đó?” — tôi hỏi.
“Ba chỉ một ký, cải thảo nửa ký, khoai tây một ký, thêm trứng gà với cà chua nữa.” —ông vừa nói vừa đặt đồ xuống bàn, vẻ mặt có phần tự hào.
Ông lấy từng món trong túi ra, chuẩn bị nấu ba món:thịt kho tàu, cải thảo xào, với canh trứng cà chua.
“Tốn bao nhiêu tiền?” — tôi hỏi.
“Ba mươi hai đồng.”
Tôi gật đầu:“Trong mức dự toán, được đấy.”
Ông bắt đầu nấu, còn tôi đứng bên cạnh quan sát.
Cắt thịt thì miếng dày miếng mỏng,xào rau thì lửa lúc mạnh lúc yếu.Nhưng thái độ của ông rất nghiêm túc, làm cẩn thận từng chút.
“Tôi có cần giúp không?” — tôi hỏi.
“Không cần, tôi tự làm được.” — ông nói chắc nịch, muốn hoàn thành một mình.
Một tiếng sau, ba món cũng xong.
Thịt kho hơi mặn, cải thảo thì mềm quá,chỉ có canh trứng cà chua là tạm ổn.
Tôi nếm thử, nói:“Lần đầu mà vậy là tốt rồi, chỉ là nêm hơi tay quá thôi.”
“Tôi cũng thấy hơi mặn thật.” — ông cười ngượng, “Lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm.”
Chúng tôi cùng ăn bữa cơm ấy.Dù hương vị không có gì đặc biệt,nhưng so với mấy ngày trước, không khí trong nhà ấm hơn nhiều.
“Huệ Trân, tôi thấy làm thế này cũng hay.” — ông nói.“Luân phiên đi chợ, nấu ăn… còn hơn là ai nấy ăn phần mình.”
“Ừ, đúng vậy.Như thế này mới giống một gia đình.” — tôi gật đầu, đồng ý.
Ăn xong, tôi chủ động đứng dậy dọn bàn, chuẩn bị rửa chén.
“Không phải nói luân phiên làm việc nhà sao?Bà nấu thì để tôi rửa.” — ông nhắc.
“Hôm nay là ông nấu mà.” — tôi nhắc lại, mỉm cười.
“Vậy tôi rửa, bà nghỉ đi một lát.” — ông nói, rồi bước vào bếp.
Tôi đứng nhìn theo bóng ông lom khom bên chậu nước,lưng khẽ còng, tay rửa từng cái chén một cách cẩn thận.Trong lòng tôi bỗng thấy ấm,một cảm giác lạ lùng xen lẫn thương,như thể những ngày đã xa đang quay về,chậm rãi, dịu dàng, không ồn ào mà thấm vào tim.
Có lẽ… chúng tôi có thể tìm được một điểm cân bằng.Vừa giữ được sự độc lập về kinh tế,vừa duy trì được sự hòa thuận trong đời sống.
Buổi chiều, tôi với ông cùng ra siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt.
“Lần này là đồ dùng chung, mình chia đôi chi phí nhé.” — tôi nói.
“Được.” — ông gật đầu đồng ý.
Chúng tôi mua bột giặt, nước rửa chén, giấy vệ sinh…Tổng cộng hết hơn tám chục,mỗi người trả bốn mươi.
Trong lúc đi dạo quanh siêu thị,ông Trần Kiến Minh nhìn thấy một chiếc áo sơ mi, ánh mắt thoáng động.
“Bà thấy đẹp không?” — ông hỏi tôi.
“Đẹp đấy, thử xem vừa không.”
Ông đi thử, quả nhiên rất hợp,vừa vặn, nhìn vào gọn gàng và sáng sủa hẳn ra.Nhưng khi nhìn đến tấm thẻ giá, ông lại khựng lại.
“Bao nhiêu tiền?” — tôi hỏi.
“Một trăm hai mươi tám.”
“Không đắt đâu, mua đi, trông hợp với ông lắm.” — tôi khuyên.
“Thôi, nhà vẫn còn áo mặc.” —ông cười, rồi nhẹ nhàng treo chiếc áo về chỗ cũ.
Tôi biết ông là tiếc tiền,nhưng tôi không khuyên, cũng không nói gì thêm.Đó là lựa chọn của ông, tôi không muốn can thiệp.
Về đến nhà, hai người chúng tôi lại ngồi xuống bàn,bàn chuyện sắp tới nên sống thế nào cho ổn.
“Tôi nghĩ, chuyện chia tiền của mình có thể điều chỉnh lại một chút.” — tôi mở lời.
“Điều chỉnh sao?” — ông hỏi.
“Chi phí sinh hoạt và việc nhà,mình luân phiên nhau đảm nhận — hôm nay ông lo, mai đến lượt tôi.Còn các khoản chi cá nhân,thì ai người nấy tự trả.” — tôi nói.
“Thế nào là chi cá nhân?” — ông hỏi tiếp.
“Như quần áo, mỹ phẩm, sở thích riêng,hoặc đi ăn với bạn bè…Những thứ đó ai dùng thì người ấy trả.Còn những khoản chi chung trong nhà, mình chia đôi.” — tôi giải thích.
Ông gật gù:“Ừ, như vậy cũng công bằng hơn thật.”
“Tôi còn một ý nữa.” — tôi nói tiếp.“Nếu ai muốn ‘cải thiện đời sống’ một chút,như mua đồ ngon hơn, hay ra ngoài ăn nhà hàng,thì nên báo trước, và người đề xuất sẽ chịu chi phí.”