1
Sau một trận sốt cao, ta tỉnh ngộ.
Ta nhận ra mình đang sống trong một quyển truyện.
Ta sẽ thành thân cùng biểu ca Tần Vương.
Nhưng chàng chẳng bao giờ chịu động phòng với ta.
Bởi vì chàng yêu một nữ tử khác.
Nữ tử ấy đến từ dị thế, theo đuổi tình yêu một đời một kiếp một đôi người.
Biểu ca muốn vì nàng mà thủ tiết cả đời.
2
Về sau, nữ tử kia tạo ra rất nhiều thứ mới mẻ.
Tỷ như phát hiện ra khoai lang và khoai tây để dân chúng không còn chịu đói.
Chế tạo đại bác và súng hỏa mai khiến biên cương không còn bị xâm phạm.
Còn mở ra đủ loại cửa hàng - như lẩu chẳng hạn.
Mỗi khi biểu ca đi trị lũ, chống hạn, nàng đều ở đó, đưa ra nhiều kiến nghị quý báu.
Nàng còn giúp biểu ca làm ăn phát tài, khiến chàng được hoàng thượng trọng dụng.
Về sau, biểu ca được lập làm Thái tử, thuận lợi đăng cơ.
3
Sau khi đăng cơ, nữ tử ấy để lại một phong thư rồi rời đi.
Nàng nói đã hoàn thành sứ mệnh, mong biểu ca làm một vị minh quân.
Nàng vô tâm chuyện cùng người khác chung chồng.
Biểu ca lập tức đuổi theo suốt đêm.
Hai người ôm nhau giữa mưa tầm tã, rồi ở khách điếm cùng nhau thành thân thật sự.
Biểu ca nói với nàng, người chàng yêu luôn là nàng, từ trước đến nay chưa từng chạm vào ta.
Còn bảo rằng khi trở về sẽ cho ta hòa ly.
Quả nhiên, sau khi trở về, chàng cùng ta đàm phán, nói đã lỡ dở thanh xuân của ta, ta muốn bồi thường thế nào cũng được.
4
Nhưng trong truyện, ta - kẻ nữ phụ độc ác kia - dường như phát điên rồi.
Sau khi gả cho biểu ca, ngày nào cũng gây chuyện với nữ xuyên không.
Còn ép nàng quỳ, tát vào mặt, mắng nàng là hồ ly tinh quyến rũ biểu ca.
Về sau, biểu ca muốn cùng ta hòa ly, ta lại không chịu.
Nhất quyết đòi chàng lập ta làm hoàng hậu, còn sai người đi giết nữ xuyên không.
Giết không thành, ta lại tự tay đẩy nàng xuống nước khiến nàng sẩy thai.
Kết quả, ta bị biểu ca giam vào lãnh cung, thật sự hóa điên.
Sau đó được các huynh trưởng dùng công trạng chiến trường để chuộc ta về.
Ta trầm mặc suy nghĩ hồi lâu.
5
Tỳ nữ bước vào, nói: “Tiểu thư, phu nhân muốn dẫn người vào cung, đến thỉnh an Quý phi nương nương.”
Ta hoàn hồn.
Lúc này, nữ xuyên không kia còn chưa xuất hiện.
Quý phi nương nương vì muốn nâng đỡ nhà mẹ đẻ nên định gả ta cho biểu ca.
Trong truyện, bà ấy cũng từng bảo vệ ta.
Lần vào cung này là để cùng nương nương bàn chuyện hôn sự.
Mà hôn sự, ta vốn không thể làm chủ.
Đều là lệnh phụ mẫu.
6
Trong cung Quý phi, chúng ta gặp biểu ca.
Quả nhiên không hổ là nam chính trong truyện, chàng hoàn toàn kế thừa dung nhan của Quý phi, lại mang theo khí chất cứng cỏi của nam nhân.
Quý phi bảo chàng dẫn ta ra ngoài dạo.
Trước kia khi biết sẽ gả cho biểu ca, ta còn cố lấy lòng chàng, gắng tìm chuyện để nói.
Giờ thì, chàng không nói, ta cũng không nói.
Cứ thế mà im lặng chịu đựng.
7
Giờ ta đã tỉnh ngộ, nếu hỏi có muốn gả cho chàng hay không, ta nghĩ vẫn nên thuận theo truyện mà đi.
Vì chuyện này ta vốn chẳng thể quyết định.
Hơn nữa, gả cho ai chẳng là gả - nam nhân đời này đều ham tam thê tứ thiếp.
Biểu ca ít nhất vẫn là người có lương tâm.
Không yêu ta thì không chạm vào ta, muốn hòa ly cũng sẽ bồi thường cho ta.
Đến khi chàng nhắc chuyện hòa ly, ta chỉ việc ngoan ngoãn đưa điều kiện.
Ta bắt đầu suy tính xem đến lúc đó nên đòi gì cho hợp.
8
Trước hết, tất nhiên là tiền.
Ít nhất cũng phải một trăm vạn lượng bạc trắng!
Càng nhiều càng tốt.
Rồi còn phải có phong ấp.
Có phong ấp thì sẽ có thuế má dồi dào.
Ta sờ cằm nghĩ tiếp - còn cần tước vị.
Tốt nhất là thật cao quý để chẳng ai dám ức hiếp ta.
Nếu chàng chịu nhận ta làm nghĩa muội, phong ta làm Trưởng công chúa là tốt nhất.
Còn nữa, chính là thị vệ của chàng.
Ta đã chú ý hắn từ lâu - người ấy thường mặc hắc y, khuôn mặt lạnh lùng mà tuấn mỹ, chỉ vì luôn theo sau biểu ca nên dễ bị người ta lãng quên.
Ta rất thích hắn.
Hắn, ta cũng muốn!
9
“Biểu muội.”
“Biểu muội.”
“Biểu muội!”
“Á!” - giọng biểu ca khiến ta giật mình.
Ta vội hoàn hồn, hỏi: “Sao vậy, biểu ca?”
Chàng nhíu mày: “Ngươi chảy nước dãi rồi, lau đi.”
Ta hấp tấp lấy khăn chấm miệng - đúng là có thật!
Xấu hổ vô cùng.
Chàng hỏi: “Vừa rồi ngươi đang nghĩ gì mà nhập thần như vậy?”
Ta nghĩ đến việc hai ta sắp thành thân nhưng không thể có tình cảm.
Mà ta lại là nữ phụ độc ác.
Tuy không hiểu “nữ phụ độc ác” là thế nào, nhưng ta biết, ta tuyệt đối không thể cùng biểu ca và nữ xuyên không kia hòa thuận.
Nghĩ đến đây, ta tức tối nói: “Ta nghĩ gì liên quan gì đến chàng!”