19
Ta làm bộ ấm ức nói: “Thành thân là ý phụ mẫu, vậy mà biểu ca lại làm như ta tự mình đeo bám, khiến ta thật tủi thân.”
Quý phi đập bàn đánh “bốp” một cái: “Tần Vương! Ngươi là đồ nghịch tử! Dám đối xử với biểu muội như thế à!”
Ta bĩu môi, lén liếc chàng một cái, trong lòng khoan khoái.
Rồi lại giả vờ lau nước mắt bằng khăn.
Chàng đứng dậy, định giải thích: “Mẫu phi, chuyện không phải như vậy…”
Quý phi cắt lời: “Vừa nãy các ngươi bước vào, ta đã thấy ngươi mặt lạnh như tiền, còn gì để biện hộ nữa?!”
“Con bé là biểu muội của ngươi, giờ đã là thê tử, đáng lẽ phải thương yêu, sao lại để nó chịu tủi nhục?”
Tần Vương nghiến răng: “Nhi thần biết tội, về phủ sẽ đối tốt với biểu muội.”
20
Ra khỏi cung, ngồi lên xe ngựa, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ta thản nhiên ngắm móng tay được đánh bóng của mình.
Biểu ca lên tiếng: “Biểu muội, có lẽ chúng ta hiểu lầm nhau.”
“Ta không thích ai khác, cũng thật lòng cưới muội.”
Ta bĩu môi: “Bị mẫu phi mắng nên biết sợ rồi hả.”
Ta hừ một tiếng, nói: “Nếu ngươi thật sự không thích Diệp Thanh Thanh thì đuổi nàng ta đi.”
“Giữ bên cạnh làm gì? Không phải tỳ nữ, chẳng phải thiếp thất, để người ta cười vào mặt ta à?”
Sắc mặt chàng sa sầm, giọng cũng lạnh theo: “Thôi Vân Khê, nàng ấy có tài năng, có thể giúp ta! Nếu đuổi đi, chẳng những không dùng được người mà còn khiến lòng người ly tán! Muội không thể nghĩ cho ta một chút sao?
Muội là thê tử ta, mà ta chẳng cảm nhận được chút quan tâm nào từ muội cả.”
21
Hừ.
Đúng như trong truyện viết.
Hai người bọn họ ban đầu chỉ là tri kỷ đồng chí hướng,
sau dần sinh lòng ái mộ, cuối cùng nên đôi trọn đời.
Chúng ta còn đang cãi nhau, bên ngoài có thị vệ báo: “Vương gia, Diệp cô nương nói tìm được loại củ lạ gọi là khoai lang, xin ngài qua xem!”
Ta càng tin chắc đây chính là cốt truyện thật.
Từng chi tiết đều khớp!
Ta lạnh giọng châm chọc: “Đi đi, đại tài nữ của ngươi gọi rồi đấy!”
Chàng hít sâu một hơi: “Biểu muội, giữa ta và nàng ấy không có gì, ta chỉ quý trọng nhân tài thôi!”
Nhìn bóng lưng chàng rời đi vội vã, ta khẽ nhổ một tiếng: “Hừ, tin ngươi mới là lạ.”
22
Về đến vương phủ, ta lập tức sai người dọn hết đồ của biểu ca khỏi viện của ta.
Mắt không thấy thì lòng chẳng phiền.
Theo mạch truyện, chỉ cần chịu đựng hai năm nữa là có thể hòa ly.
Ta dặn dò hạ nhân: “Nếu Vương gia đến, không được mở cửa.”
Ăn xong bữa tối, ta bảo khóa cửa cẩn thận rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, ta vừa ngồi xuống ăn sáng, biểu ca đã bước vào, mặt lạnh như sương.
Chàng quát: “Tất cả ra ngoài!”
23
Ta giật mình, vội kéo tay Đông Tuyết: “Không được đi!”
Biểu ca tức giận kéo tay ta, lôi ta vào trong phòng.
Ta vùng vẫy đánh chàng, nhưng chàng giữ chặt tay ta, giọng đầy kiềm chế: “Thôi Vân Khê! Muội điên gì vậy?!”
Ta bực bội quay mặt sang chỗ khác, im lặng không nói.
Thật sự sợ chàng động thủ.
Chàng nhìn ta chằm chằm, ta liền ngoảnh đầu, tránh ánh mắt đó.
Không thấy ai có thể che chở cho mình, ta càng không dám nói nửa lời.
Chàng dịu giọng hơn: “Muội rốt cuộc muốn thế nào? Chính muội đồng ý gả cho ta, bây giờ lại làm ầm ĩ.”
“Mới cưới hai ngày, muội muốn để cả kinh thành chê cười ta sao?”
24
Ta vẫn im lặng.
Thấy ta không phản kháng, chàng kéo ta ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng nói: “Biểu muội, nếu ta có chỗ nào khiến muội không vừa ý, cứ nói, ta sẽ sửa.”
Ta hừ khẽ.
Hôm qua cũng nói câu đó, hôm nay lại nhắc.
Nếu thật lòng, đã sớm thay đổi rồi.
Chàng lại nói: “Nhưng muội không chịu động phòng, còn dặn hạ nhân không mở cửa, là có ý gì?”
Ta vẫn không trả lời.
Chàng nắm tay ta siết nhẹ, ta “á” lên một tiếng.
Quả nhiên muốn đánh ta thật rồi!
Giọng chàng trầm xuống: “Nói!”
Sợ bị đánh, ta đành nhận thua: “Xin lỗi, biểu ca, ta sai rồi.”
25
Chàng hơi khựng lại rồi ôn hòa nói: “Biểu muội, Diệp cô nương hiểu biết nhiều, lại không phải người của nơi này.”
“Ta buộc phải giữ nàng bên mình.”
“Nếu để nàng rơi vào tay huynh đệ khác, sẽ rất bất lợi cho ta.”
“Muội hiểu không?”
Ta gật đầu: “Hiểu.”
“Vậy muội đừng giận ta nữa, được không?”