1.
Giữa đêm khuya, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.Vừa xoay người một cái, liền bị kéo tóc đau điếng da đầu.Tôi bực bội đẩy vợ một cái:
“Tránh ra coi, em đè lên tóc anh rồi đấy!”
Nhưng ngay khoảnh khắc đó… tôi lập tức bừng tỉnh.
Khoan đã, một thằng đàn ông như tôi thì lấy đâu ra mái tóc dài tới mức bị đè lên?
Tôi hoảng hốt bật đèn, quay sang nhìn người nằm bên cạnh.Và ngay giây tiếp theo, lông tơ trên người tôi dựng hết cả lên.
“Á a a!”
Tôi hét toáng lên.
Người đàn ông đẹp trai, gương mặt quen thuộc đang nằm cạnh tôi… chính là tôi!Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Khoan… cái tiếng hét vừa rồi…Sao lại cao vút thế?
Và cả cái bụng to ụ thế này là sao?
Tôi giật thót tim, run rẩy rút điện thoại ra mở camera selfie.Trên màn hình, hiện lên gương mặt một bà thím vàng vọt mệt mỏi — là vợ tôi!
Tôi đã trở thành vợ mình!?
Vậy thì cái “tôi” đang nằm cạnh tôi kia…
“Anh suốt ngày nói làm phụ nữ sướng, em ở nhà chỉ biết hưởng thụ. Em đã ước cả trăm lần được hoán đổi với anh. Giờ thì toại nguyện rồi đó.”
Cái “tôi” nằm bên cạnh bình thản lên tiếng, giọng nhẹ tênh như thể chỉ đang kể chuyện thời tiết.
Nghe vợ nói xong, tôi mừng rơn:
“Quá đã, làm phụ nữ thì chỉ có sướng!”
Trong lòng càng lúc càng thấy khinh cô ta.Đúng là loại đàn bà vô dụng.Ở nhà sung sướng quen rồi còn bày đặt đòi đổi chỗ với tôi.Cô ta biết gì về cái cảnh bươn chải đi làm hằng ngày?
Đúng là ngớ ngẩn!
Mà cũng tốt.Làm phụ nữ rõ là nhàn thân.Tôi mà được thế này, thì thà làm phụ nữ cả đời cũng được!
Xác nhận đi xác nhận lại là thật sự hoán đổi rồi, tôi sung sướng nằm xuống ngủ một giấc ngon lành.
2.
Phải công nhận là…Ngủ với cái bụng bầu chình ình này đúng là chẳng thoải mái gì cho cam.Nhưng mà… cũng chịu được.Ít ra còn hơn là phải dậy sớm đi làm.
Tôi càng nghĩ càng thấy vợ mình đúng là kiểu đàn bà hay làm quá.Có tí chuyện mà cũng rên rỉ than vãn, đúng là phiền hết biết.
…
Sáng hôm sau, lờ mờ trong giấc ngủ, tôi có cảm giác vợ mình đã dậy.
Liếc mắt nhìn đồng hồ — 7 giờ rưỡi.Giờ này ngày trước là tôi chuẩn bị ra khỏi nhà, ăn vội miếng rồi lên xe đi làm.
Giờ thì hay rồi.Hoán đổi linh hồn rồi, cái việc khổ sở đó để cô ta đi mà nếm mùi.
Tự chuốc khổ vào thân!Đáng đời!
Một lát sau, tôi nghe tiếng cửa chính đóng lại.Không cần đoán cũng biết — vợ tôi đã đi làm.
Tôi trở mình, định ngủ tiếp một giấc cho đã, thì…
“RẦM!”
Một tiếng động cực lớn vang lên làm tim tôi suýt bắn ra ngoài lồng ngực.Tôi hoảng hốt mở mắt, ngước lên nhìn…
Cửa phòng mở toang.Mẹ tôi đang đứng đó, hai tay chống nạnh, mặt đầy sát khí.
“Dậy ăn sáng!”
“Cần tao đút cho mày ăn luôn không?!”
Tôi lí nhí than vãn:
“Mẹ ơi… ăn thì ăn, có cần làm con hết hồn như vậy không…”
Chết tôi rồi.
Mẹ tôi quay sang xả một tràng như vũ bão:
“Gọi mày dậy ăn mà cũng lắm chuyện! Làm như mình là công chúa không bằng! Đúng là đồ mít ướt!”
“Mày có cái mà ăn là tốt lắm rồi đấy!”
Tôi đứng hình.Đầu óc mụ mị luôn.
Nhưng rồi tôi nhanh chóng tự an ủi.Chắc là tại vợ tôi bình thường quá đỏng đảnh, nên mới khiến mẹ tôi — một người phụ nữ hiền hậu như vậy — bây giờ thành ra nóng nảy như thế này.
Không sao.Tôi phải cư xử cho tốt, để mẹ vui lòng, rồi cải thiện ấn tượng bà về con dâu.
Tôi nặn ra một nụ cười, chuẩn bị nói vài lời dễ nghe lấy lòng…Ai ngờ mẹ tôi đã quay ngoắt bỏ đi luôn rồi.
Nụ cười trên môi tôi đông cứng lại.