3.
Ăn xong, tôi đặt bát đũa xuống, cười tươi rói nói với mẹ:
“Mẹ ơi, con no rồi ạ.”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi:
“No rồi thì đứng đực ra đấy làm gì? Rửa bát đi chứ còn gì nữa!”
Tôi sững cả người.
Ơ khoan… không phải trước giờ mẹ tôi là người rửa bát à?Hồi tôi còn đi làm, về đến nhà là ngồi nghỉ, có bao giờ đụng tay rửa cái gì đâu.
Cũng chẳng thấy vợ tôi rửa bát lần nào cả?Chuyện này là sao? Mẹ tôi nay cũng “hai mặt” rồi à?
Chắc là vẫn còn đang giận vợ tôi nên mới cố tình đẩy việc ra.
Tôi vội vàng nặn nụ cười lấy lòng:
“Dạ, con rửa liền ạ!”
Tuy chưa từng rửa bát bao giờ, nhưng nghĩ bụng — thân thể này là của vợ tôi, kiểu gì cũng có “trí nhớ cơ bắp”, chắc chắn làm được.
Tôi xắn tay áo, ôm đống bát đũa lỉnh kỉnh đi vào bếp.Vừa nhìn vào bồn rửa, suýt tí thì bật ngửa — mấy cái nồi to đùng, chảo dính mỡ, cả tô đũa bát đầy ắp.
Chỉ nhìn mấy cọng rau và vết nước lèo là tôi biết: sáng nay hai người ăn mì xào thịt bằm.Là món tôi thích nhất, kiểu gì cũng có thêm trứng và đùi gà.
Không sao, tôi tự nhủ, đợi tôi hàn gắn xong quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, tôi cũng sẽ được ăn món ngon như thế thôi.
Nhưng chỉ mới rửa được một nửa, tôi đã bắt đầu thấy mệt bở hơi tai.Mới mang thai tháng thứ năm mà cái bụng đã nặng trịch — còn là thai đôi. Cúi cúi ngẩng ngẩng mấy lần, cả người rã rời.
Tuy vậy, tôi cắn răng chịu đựng, không dám cầu cứu mẹ.Tôi vẫn gồng mình, bụng căng chướng, từng cái bát đều rửa sạch bong sáng bóng.
Cuối cùng cũng xong.Tôi thở phào một hơi thật dài, vừa xoa cái lưng ê ẩm vừa lết về phòng ngủ.
Nằm phịch xuống chiếc giường êm ái, tôi như hồi máu sống lại.Bao nhiêu mệt mỏi vừa rồi tan biến sạch sẽ.
Mi mắt càng lúc càng nặng, mới chớp mắt vài cái đã chìm luôn vào giấc ngủ.
Ai ngờ…Vừa chợp mắt được mấy phút, một tiếng “RẦM” kinh hoàng vang lên, mẹ tôi lại xông vào phòng.
Tôi giật nảy người, thở hổn hển từng nhịp, tim đập loạn xạ như sắp bay khỏi lồng ngực.Tôi thề, dù trước giờ chẳng bệnh tật gì, nhưng cứ bị hù kiểu này hoài là có ngày lên cơn tim thiệt luôn!
Mẹ tôi chống nạnh gằn giọng:
“Cô lại nằm xuống làm gì đấy hả?”“Mau dậy thay đồ, theo tôi ra ngoài đi dạo!”
Tôi theo phản xạ muốn từ chối, nhưng lời vừa trôi đến cuống họng thì tôi nuốt ngược lại.
Không được, tôi phải "chuộc tội" thay vợ.Phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ, cải thiện hình ảnh.
Tôi cố gắng nở nụ cười rạng rỡ:
“Dạ được ạ, con thay đồ liền!”“Con thích nhất là đi bộ với mẹ luôn ấy, vừa rèn luyện sức khoẻ, lại được gần gũi với mẹ nhiều hơn!”
Mẹ tôi liếc mắt khinh thường:
“Lắm lời. Biết đường mà lo việc chính đi.”
Tôi cứng cả mặt, gượng cười:
“Dạ, mẹ nói đúng lắm ạ…”
“Ừm.”Bà lườm thêm một cái rồi quay người rời khỏi phòng.
Tôi vội vàng thay quần áo, lật đật chạy theo.
Phải nói thật, mang bụng bầu đi bộ đúng là cực hình.Nhưng thôi, cố tí cũng qua.
Tôi tự nhủ, mẹ tôi cũng là vì tốt cho tôi và mấy đứa nhỏ trong bụng.Tôi khoẻ thì con khoẻ, logic quá hợp lý.
Nhưng... chỉ một lát sau thôi, tôi bắt đầu thấy không ổn.
Vì mẹ tôi không chỉ dẫn tôi đi quanh sân khu chung cư…Bà dắt tôi đi thẳng ra khỏi cổng.
Rồi từ ngõ này sang phố nọ, hết con đường này tới con phố kia — mẹ tôi chân dài băng băng đi trước, tôi bụng to chậm chạp lẽo đẽo theo sau… như một cái bóng tội nghiệp.
Mấy con phố liền đấy chứ!Trước kia lúc còn là đàn ông, không bầu bì gì, tôi còn chẳng thèm đi xa đến vậy.Mà giờ đi kiểu này… còn phải quay đầu đi về nữa cơ!
Nghĩ tới thôi mà hai chân tôi mềm nhũn.Bước chân càng lúc càng chậm lại, đi chẳng khác gì bò.
Mẹ tôi ngoái lại, cau mày thúc:
“Đi nhanh lên! Mày còn không bằng con rùa đấy!”
Tôi mệt rã rời, đành cố gắng dỗi nhẹ cho qua chuyện:
“Mẹ ơi, con đang mang bầu mà… mẹ yên tâm, con sẽ…”
Câu “con sẽ chăm vận động để khoẻ mạnh” còn chưa kịp nói xong, mẹ tôi đã tạt thẳng gáo nước lạnh:
“Bầu thì sao? Giỏi lắm hả?”“Bao giờ đẻ được thằng cu thì hẵng lên mặt nhé!”
“Nhìn cái bụng tròn trịa này là biết ngay — con gái chứ gì, ai mà chẳng đoán ra.”“Đúng là loại ‘phí công sinh nở’!”
Tôi nghẹn họng.Uất ức đến mức suýt rơi nước mắt.
Sinh con gái… là lỗi của tôi sao?Rõ ràng là do vợ tôi chứ!Cơ mà giờ tôi đang trong thân thể cô ta, biết nói gì bây giờ?
Lẽ nào mở miệng bảo: “Thật ra con là Kiến Dân, con với vợ hoán đổi linh hồn rồi”?