1
Kiều Ngọc Chi thật ngu ngốc. Đó là điều ta đã biết từ thuở nhỏ.
Ta đường đường là Trưởng công chúa của triều Đại Thịnh. Trong kinh thành này, có tiểu thư danh môn nào mà không phải cúi đầu kính cẩn trước ta? Nàng ấy chỉ là một tiểu thư của phủ Nhữ vương nho nhỏ, thế mà lại cứ thích chống đối ta trong mọi chuyện.
Ở Thượng thư phòng, nàng ấy phải tranh với ta xem ai thuộc bài nhanh hơn. Trong yến thưởng hoa, nàng ấy phải tranh xem ai đề danh đẹp hơn. Ngay cả khi phát cháo cứu tế dân nghèo, nàng ấy cũng muốn so xem ai phát được cháo đặc hơn.
Nực cười thay, đến cả phu quân của nàng ấy, tên nghèo hèn từng là trạng nguyên, Ngụy Diễn, cũng lọt vào mắt ta. Ngày hắn có tên trong bảng nhãn, ta thoáng nhìn qua, quả thật dung mạo ấy không tệ. Thế mà Kiều Ngọc Chi lại giành hắn với ta.
Ta khẽ đảo mắt. Chỉ là một nam nhân mà thôi, ta vốn chẳng mấy để tâm. Nhưng một khi nàng ấy đã muốn thì ta nhất định phải đoạt cho bằng được.
Thế là ta quỳ trước phụ hoàng, vừa lau lệ vừa nói rằng nữ nhi đã đem lòng ái mộ Ngụy Diễn, nếu không gả cho hắn thì nguyện cả đời không xuất giá.
Ta không ngờ, ngày ấy chính Ngụy Diễn lại đến tìm ta. Hắn quỳ trước mặt ta, “cộp, cộp, cộp” ba lạy nặng nề vang lên.
Hắn nói rằng hắn và Kiều Ngọc Chi có tình cảm, cả đời này chỉ muốn cưới nàng ấy, xin ta rộng lượng từ bi, buông tha cho hắn.
Và ta đã buông tay. Đó là lần đầu tiên trong đời ta nương tay với Kiều Ngọc Chi. Ta chẳng ngờ, chính lần nương tay ấy lại khiến nàng ấy đi đến cái chế//t.
2
Khi người ta phát hiện ra Kiều Ngọc Chi, thân thể nàng ấy đã cứng đờ.
Một người yêu cái đẹp như nàng ấy, thế mà lại bị phát hiện trong bộ dạng thảm thương: tóc rối bời, chân trần dính bùn, nằm bất động trên một tấm chiếu trúc rách nát. Gương mặt từng khuynh thành tuyệt sắc bị sợi dây thừng siết đến tím bầm, chẳng còn thấy bóng dáng ngày trước.
“Đồ ngu ngốc.” Ta khẽ nói, giọng lạnh lẽo: “Chế//t cũng chế//t rồi, cớ sao lại chế//t xấu xí đến thế? Chế//t rồi còn muốn dọa người khác một phen sao?”
Ta vừa định cúi xuống, muốn chạm tay vào vết hằn tím ở cổ nàng ấy, thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân loạng choạng, giọng nói kèm theo sự kinh hãi: “Ngọc Chi? Không thể nào! Nàng ấy không thể là Ngọc Chi! Không thể!”
Người vừa lao tới chính là Ngụy Diễn, vị Thủ phụ đại nhân ngày thường vốn lạnh lùng như băng. Áo và mũ hắn xộc xệch, sắc mặt trắng bệch như kẻ mất trí. Bên cạnh hắn là một nữ tử có dáng vẻ yếu đuối, dung nhan chẳng hề thua kém Kiều Ngọc Chi, xiêm y cũng rối bời, tựa hồ quá đau thương mà quên cả chỉnh y phục.
Chỉ cần nhìn qua, ai cũng hiểu họ vừa đến từ hoàn cảnh nào.
“Tỷ tỷ! Sao tỷ tỷ lại hồ đồ thế này?” Nữ tử kia nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng: “Cho dù tỷ tỷ không đồng ý để ngài ấy nâng thiếp làm bình thê, cũng không nên chọn cách dại dột ấy. Tỷ tỷ làm thế chẳng phải khiến Ngụy đại nhân day dứt cả đời, khó mà ngẩng đầu làm người sao?”
Nàng ta vừa nói, vừa khéo léo rắc thêm một vốc bùn lên người chế//t, khiến tiếng khóc trông càng giả tạo.
Ta bỗng hiểu ra vì sao Kiều Ngọc Chi lại tre//o c//ổ. Một người thẳng thắn, mọi cảm xúc đều viết hết lên mặt như nàng ấy, sao chịu nổi những lời châm chọc cay độ//c, những nhá//t dao giấu dưới lớp dịu dàng ấy?
Ta đưa tay bóp lấy cằm nữ tử kia, ép nàng ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta.
“Ngươi chính là Kiều Ngọc Nhu?”
Nửa năm trước, nàng ta được quản gia phủ Nhữ vương rước về, nói là tiểu thư thật bị thất lạc nhiều năm của phủ.
Từ giây phút Kiều Ngọc Nhu bước chân vào cửa, Kiều Ngọc Chi, kẻ kiêu căng bướng bỉnh năm nào, liền dần dần lặng đi. Ngay cả sống lưng vốn luôn thẳng tắp của nàng ấy cũng ngày một cong xuống.
3
Kiều Ngọc Nhu khóc như hoa lê trong mưa, khác hẳn với tiếng gào thét như ma khóc sói tru của Kiều Ngọc Chi trước kia. Nước mắt mảnh như sợi tơ chậm rãi rơi từ đôi mắt phủ sương mờ của nàng ta.
“Điện hạ, dân nữ là Kiều Ngọc Nhu.”
Ta liếc nhìn Ngụy Diễn đang quỳ dưới đất, sắc mặt trống rỗng như tượng gỗ: “Ngươi không biết hắn là tỷ phu của ngươi sao?”
Kiều Ngọc Nhu ngẩn ra, đôi môi mềm mỏng run nhẹ: “Dân nữ... không hiểu ý của Trưởng công chúa.”
Ta nói rõ từng chữ: “Hắn là phu quân của Kiều Ngọc Chi, là tỷ phu của ngươi. Ngươi không biết sao? Vì cớ gì lại tự hạ thấp mình, chạy đến làm cái gọi là bình thê của hắn?”
Nàng ta dường như bị giọng điệu của ta dọa sợ, đầu gối khuỵu xuống, suýt nữa ngã lăn ra đất. Nhưng cằm đã bị ta nắm chặt, chẳng thể động đậy, thân thể mảnh khảnh như treo lơ lửng trong tay ta.
Giọng nàng ta nghẹn ngào hơn: “Có phải điện hạ đã nghe lời gièm pha của ai đó nên hiểu lầm dân nữ chăng? Dân nữ chưa từng muốn tranh với tỷ tỷ. Dân nữ biết mình lớn lên nơi sơn dã, chẳng thể so bì với tỷ tỷ. Tỷ tỷ...”
“Thì ra là vậy.” Ta gật đầu tỏ vẻ suy tư: “Được, vậy hôm nay ta sẽ tấu lên hoàng thượng, xin người ban cho ngươi một hôn sự khác. Thế là ngươi và Ngụy đại nhân đều được trong sạch.”
Đôi mắt ngấn lệ của nàng ta lập tức ngập nước, đầy vẻ kháng cự: “Trưởng công chúa hà tất phải làm khó Ngụy đại nhân và dân nữ? Dân nữ biết mình chẳng thể sánh bằng tỷ tỷ, nhưng giữa dân nữ và Ngụy đại nhân là lưỡng tình tương duyệt, như thế có gì sai?”
Ta nhìn chằm chằm vào nàng ta, rồi giơ tay tát mạnh hai cái.
“Lưỡng tình tương duyệt? Tỷ tỷ ngươi còn nằm đây, thân thể còn chưa lạnh mà ngươi dám đứng trước mặt nàng ấy nói mình cùng tỷ phu lưỡng tình tương duyệt? Ngươi không thấy hổ thẹn sao?”
Ta đẩy mạnh cằm nàng ta ra sau, nàng ta ngã xuống đất, bụi cát bắn tung, ho sặc sụa, tay che miệng mũi. Nhìn bộ dáng yếu ớt giả tạo ấy, ta lại càng tức giận.