6
Tháng mười hai, giữa kỳ lễ hoa đăng của Đại Thịnh.
Ta nhìn cung nữ dâng lên những chiếc đèn hoa, chọn mãi mà không thấy cái nào vừa ý: “Thế này sao được? Dù chỉ treo ở góc cung, nhưng biết đâu Kiều Ngọc Chi lại nói đèn của ta không bằng nàng ấy.”
Vừa dứt lời, trong điện bỗng lặng như tờ. Tay ta đang chọn đèn khựng lại giữa không trung.
Phải rồi, Kiều Ngọc Chi đã chết. Về sau sẽ chẳng còn ai lớn gan tranh với ta như thế nữa.
“Điện hạ, thi thể Kiều cô nương đã được phong vào quan tài băng, đặt tại Lăng Âm rồi.” Cung nữ nhìn sắc mặt ta, dè dặt thưa.
Ta khẽ “ừ” một tiếng, rồi giọng trở nên lạnh nhạt: “Nói cái đó với ta làm gì, cứ để nàng ấy thối rữa ở đó cũng được.”
Nàng ấy chọn nam nhân chẳng khác nào chọn phân chó, vì hắn mà sống chết, giờ chết rồi cũng đáng. Nàng ấy mạnh mẽ một đời, cuối cùng lại để mình chết nhục nhã đến thế. Ta đấu với một kẻ nhu nhược suốt mười mấy năm, chẳng phải cũng khiến ta trông nhu nhược theo sao?
“Điện hạ.” Cung nữ lại khẽ nói: “Bây giờ chuyện người chặt đứt tay phải Ngụy đại nhân và đoạt thi thể đã truyền khắp kinh thành. Hoàng thượng truyền người vào hỏi.”
Ta hừ lạnh: “Chỉ một cánh tay của hắn mà thôi, chặt còn bẩn tay ta.”
Dẫu nói vậy nhưng cũng không thể quá không nể mặt hoàng thượng. Ta ngồi vào kiệu mềm, chậm rãi tiến về Tần Chính điện.
Hoàng đế đang ho khan, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, yếu ớt như người sắp chết: “Trường An, tỷ... tỷ thật quá phận. Ngụy Diễn là trọng thần triều đình. Giữa chốn đông người, sao tỷ có thể chặt... khụ khụ khụ... chặt cánh tay hắn?”
Ta ngồi trên ghế vàng, ngẩng mắt nhìn hắn ta: “Đệ gọi ta là gì?”
“... Hoàng tỷ.”
Ta hạ mắt, giọng nhàn nhạt: “Ngoan lắm.”
Hoàng đế phất tay cho lui hết mọi người trong điện. Lại một tràng ho dữ dội, ho đến mức như muốn bật cả phổi.
Nhìn hắn ta ho thành bộ dạng nửa sống nửa chết như thế, ta bất giác thấy bực bội. Ta vừa định đứng lên đưa hắn ta một chén nước, hắn ta đã vịn long ỷ, chậm chạp đứng dậy.
Đứng chưa được nửa chừng, đầu gối hắn ta bỗng khuỵu xuống. Vậy mà hắn ta lại quỳ trước mặt ta.
Ta nhíu mày: “Đệ làm gì đấy, định vu cho ta tội mưu phản chắc? Ta không rảnh mà làm chuyện đó.”
“Hoàng tỷ, giờ Kiều gia và Ngụy gia đã liên thủ, quá nửa triều thần đã đổi phe. Họ muốn phò tá... khụ khụ khụ... phò tá nhi tử của Kiều quý phi, e rằng sẽ bất lợi cho Thái tử. Nay thân thể trẫm đã dầu cạn đèn tắt, không thể bảo hộ Thái tử nữa. Tỷ là cô cô của nó, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn...”
Ta ngẩn người rất lâu. Khi cất lời, giọng đã trở nên khàn đục: “Thân thể đệ chưa tệ đến mức đấy. Có Lư viện phán ở đây, tạm thời đệ chưa chết được, nói những lời không may đó làm gì?”
“Hoàng tỷ!” Hắn ta bỗng cất cao giọng, bước nhanh tới, nắm chặt lấy tay ta: “Giúp ta thêm một lần nữa đi. Như khi xưa tỷ đã giúp ta, lần này hãy giúp cháu tỷ, giúp Thái tử của trẫm.”
7
Khi ta vừa bước ra khỏi Tần Chính điện, nghe thấy tiếng trống ở bên ngoài cung. Trống đăng văn? Ai lại đi gõ trống đăng văn?
Một thái giám nhỏ chạy về, mồ hôi nhễ nhại, mặt mày hoảng hốt: “Điện hạ, không hay rồi, Ngụy gia và Kiều gia cùng toàn bộ nha môn đang quỳ trước cửa cung, cầu Trưởng công chúa trả lại thi thể Ngụy phu nhân.”
“Bây giờ phần lớn dân trong kinh thành đã vây quanh để xem náo nhiệt, ai nấy đều nói… nói Trưởng công chúa…”
“Bảo ta hẹp hòi, hay báo oán, người chết cũng không tha, ngay cả xác cũng không buông ra sao?”
Thái giám cúi đầu, thêm lời: “Dân chúng còn nói Ngụy đại nhân có tình nghĩa, dù bị chặt một cánh tay cũng muốn đòi lại phu nhân cho bằng được. Nói Kiều gia có tấm lòng sâu nặng, cả phủ dắt nhau đến đây đòi công bằng chỉ vì một tiểu thư giả.”
Ta dựa trên kiệu mềm, thản nhiên gật đầu: “Ừ, đã biết.”
Thái giám bặm môi hỏi: “Có cần nô tài cho người tản đi không? Họ đứng trước cửa cung như vậy e rằng không tốt cho thanh danh của điện hạ.”
Ta cười: “Danh tiếng của bản cung tốt đẹp từ khi nào? Thêm một lần này cũng chẳng hại gì.”
Ta mở mắt, nói thêm: “Gần đây bản cung biên ra một bài ca. Phái người đi dạy trẻ con trong thành học hát.”
Thái giám nhỏ vội vâng: “Tâu Trưởng công chúa, thuộc hạ lĩnh mệnh.”
8
Kiều gia và Ngụy gia náo loạn trước cửa cung suốt ba ngày.
Hai nhà đều có người làm quan trong triều, rõ ràng có thể vào cung tấu trực tiếp.
Nhưng họ lại quyết quỳ ngay trước cửa, trước mặt dân chúng để gây náo nhiệt.
Ngày thứ ba, trời còn sớm, ta thong thả lên tường thành.
Sau ba ngày quỳ, người nhà hai phủ đã tái mét, hốc hác.
Đặc biệt là Ngụy Diễn, trên mặt chất chứa nỗi sầu không thể nguôi.
Nhìn thấy ta trên tường thành, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng mãnh liệt.