1.
Với kẻ tử đối như Phó Hằng , ta vừa thành thân với hắn chưa đầy một năm, thì hắn ngã ngựa, mất trí nhớ.
Lần nữa tỉnh lại, ký ức của hắn dừng lại ở thời điểm chúng ta còn chưa thành thân.
Hắn đưa mắt đánh giá búi tóc phụ nhân trên đầu ta, khóe môi nhếch lên lạnh lùng cười:
— Ồ, thế mà đã gả đi rồi sao?— Là công tử nhà nào mù mắt thế?
Dù rằng khi ngã ngựa, hắn là vì che chở cho ta.Nhưng vào giờ khắc này, ta chỉ muốn nhét giẻ vào cái miệng chó không bao giờ nhả được lời tốt đẹp kia!
Ta cười khẩy, ngẩng cao cằm đáp trả:— Cái phúc phận tày trời ấy, dẫu có rơi xuống, cũng chẳng đến lượt ngươi!
Phó Hằng khựng lại giây lát, rồi thờ ơ hỏi:— Thành thân được bao lâu rồi?
Ta trừng mắt lườm hắn một cái:— Gần tròn một năm!
Hắn im lặng hồi lâu.Rồi chầm chậm hỏi tiếp, giọng trầm xuống:— ...Với ai thành thân?
Ta nghiến răng, từng chữ như gằn ra từ cổ họng:— Với một tên khốn kiếp, nhắc tới chỉ tổ bẩn miệng!
Phó Hằng bỗng như nhớ ra điều gì đó.Sắc mặt hắn thoắt chốc tái nhợt như tờ giấy.
2.
Ta và Phó Hằng đều xuất thân từ dòng dõi võ tướng, từ nhỏ đã không ưa gì nhau.
Hôm nay ta thắng hắn ở môn bắn cung, thì ngày mai hắn nhất định phải hơn ta ở môn cưỡi ngựa.
Hôm nay hắn học thuộc sách nhanh hơn ta, thì ngày mai ta nhất định phải luận thắng hắn ở binh pháp.
Nói tóm lại, chuyện gì cũng phải tranh cho ra một kẻ thắng, một kẻ thua mới cam lòng.
Tuy đã so kè nhau suốt bao năm, nhưng ta biết rõ—chỉ cần ta thật sự gặp chuyện, Phó Hằng nhất định sẽ ra mặt vì ta.
Cũng giống như lần này, nếu không phải hắn liều mình che chở, người đang nằm liệt trên giường lúc này, chính là ta.
Nhưng có một chuyện ta không thể phủ nhận—hắn và Tống Lâm An, đúng thật là không đội trời chung.
Sự chán ghét của hắn dành cho Tống Lâm An, chưa bao giờ giấu được, luôn viết rõ trên mặt.
Trung thu năm đó, tại yến tiệc trong cung, Tống Lâm An nâng chén mời rượu, hắn thậm chí chẳng thèm ứng phó lấy một câu, cứ thế để người ta đứng đó ngượng ngùng.
Ta từng hỏi hắn vì sao lại ghét Tống Lâm An đến vậy.
Hắn nhún vai nói:— Chẳng có lý do gì, nhìn thấy hắn là thấy ngứa mắt.
Ta thầm phân tích trong lòng, đại khái vì hai người tuổi tác tương đương, thường bị đem ra so sánh.
Một người là trưởng tử tướng quân, thiên tư trác tuyệt, mười lăm tuổi đã ra chiến trường giết địch lập công, chiến tích hiển hách.
Một người là tân khoa thám hoa lang, phong tư tuấn dật, ngày vinh quy bách mã du thành, khiến ngàn vạn thiếu nữ kinh thành thầm thương trộm nhớ.
Phó Hằng hẳn là có chút không cam lòng.Hắn xưa nay vốn chẳng ưa nổi loại thư sinh yếu đuối, nhã nhặn như Tống Lâm An.
Năm đó, đúng lúc Tống Lâm An cưỡi ngựa diễu phố vinh quy, ta và Phó Hằng đang ngồi uống rượu trên lầu Vọng Tiên.
Ta nằm dài bên cửa sổ, vừa cúi đầu xuống, liền vô tình va phải ánh mắt sáng như sao của Tống Lâm An.
Ta ngẩn người một thoáng, rồi thì thào:— Phó Hằng , xong rồi... tim ta đập nhanh quá.
Hắn theo ánh mắt ta nhìn xuống, khóe môi nhếch lên cười lạnh:— Loại nam nhân yếu ớt đến gió cũng thổi bay thế kia, nàng cũng coi là được à?
Ta ôm ngực, bực dọc gắt lại:— Ngươi thì biết cái gì!
Sắc mặt Phó Hằng lạnh như nước, đứng dậy rầm một tiếng, sập cửa bỏ đi.
Giờ nhớ lại mới thấy, hắn quả là vừa gặp đã ghét Tống Lâm An.
Vì thế nên khi Tống Lâm An hối hôn, hắn mới có thể dứt khoát quyết định cưới ta, không để ta trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Nói đi cũng phải nói lại... Phó Hằng lúc ấy, thực sự đã vì ta mà hy sinh không ít.
3.
Nghĩ tới chuyện ấy, ta quyết định… nên đối xử với Phó Hằng tốt hơn một chút.
Ta đích thân vào bếp, nấu cho hắn một bát mì gà.
Nước dùng là loại hầm trên bếp suốt từ sớm, ngọt thanh mà không ngấy.Mì là ta vừa mới kéo tay, mảnh như tơ, mềm mại như rồng uốn khúc – gọi là long tu mi.Gà xé nhỏ từng sợi, rắc thêm chút hành hoa, thêm một nhúm muối.
Hương vị thanh đạm mà ngọt lành, dễ tiêu hóa – rất hợp cho người đang bị thương.
Ta xách hộp thức ăn trở lại phòng.
Phó Hằng thấy ta quay về, trong mắt như có chút mừng rỡ – nhưng chỉ chớp mắt sau, thần sắc đã lạnh nhạt trở lại.
Chờ ta bày bát mì gà trước mặt hắn, hắn lại chau mày, lạnh lùng mở miệng:
— Ta nhớ… trước giờ nàng vốn thích ăn cay. Giờ thì sao? Vì hắn mà đổi cả khẩu vị rồi à?
— Hả?
Hắn cụp mắt, giọng chậm rãi tiếp lời:
— Đôi tay này của nàng, vốn là để gảy đàn múa kiếm… nay lại vấy đầy bột mì, bị giam nơi hậu trù.
Ta: ???
(Sao cảm giác như ta không phải đang nấu một bát mì, mà là từ nữ hiệp lưu lạc thành đầu bếp nuôi cơm vậy?)
Hắn còn chưa dừng lại.
— Quầng mắt thâm, dung nhan tiều tụy… — Hắn bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ta, ngữ khí đầy chắc chắn, từng chữ một rõ ràng:
— A Lam, hắn đối xử với nàng không tốt!
Ta: …
Khoan đã, là hắn gãy chân hay là gãy não thế?
Cái gì mà “hắn đối xử không tốt”… Hắn tự biên tự diễn cái trò gì thế này?
Ta nhịn cơn đau đầu, cố giữ bình tĩnh khuyên nhủ:
— Đừng suy nghĩ linh tinh, không có chuyện đó đâu. Mau ăn đi, để lâu là mì bị trương đấy.
Phó Hằng mặt lạnh như tiền, buông một câu cứng nhắc:
— Ta không ăn.
— Ta đích thân làm đó, cũng không ăn?
Hắn lườm ta, giọng gằn lại:
— Ngươi lấy món hắn thích để qua loa ta? A Lam, ngươi thật không có tim!
…Ta dám khẳng định, Phó Hằng lần này không phải ngã gãy chân, là ngã đứt luôn mạch não rồi!
— Được thôi! Ngươi không ăn thì ta ăn!
Từ lúc hắn bị thương đến giờ, ta lo đến phát điên, có bữa nào ăn cho ra hồn đâu?
Giờ hắn vừa tỉnh dậy đã bắt đầu giở trò, lại còn bới móc lung tung!
Ta giận đến mức bưng bát lên húp một muỗng — ưm, ngon thật đấy!
Ngay khi ta định húp tiếp thì một bàn tay bất ngờ vươn tới, giữ lấy bát của ta...
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đầy nghi hoặc.
Phó Hằng mang theo vẻ mặt tủi thân, mở miệng nói:
— Ta là người bị thương.
— Rồi sao nữa?
— Ta đói rồi.
Vừa nói xong, hắn đã tiện tay nhận lấy bát mì trong tay ta, gắp một đũa lên.
— Ê, khoan đã! Cái đó ta…
...ăn rồi!
Nửa câu sau còn chưa kịp thốt ra, hắn đã thản nhiên nuốt mì xuống bụng, biểu cảm thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
— Tay nghề không tệ. — Hắn gật đầu nhận xét, sau đó lại cúi xuống, kê miệng đúng chỗ ta vừa uống canh, húp thêm một ngụm.
Ta: …