5.
Ta chạy thẳng về phòng, tu một hơi ba chén trà, vậy mà đầu óc vẫn rối như tơ vò.
Phó Hằng cái tên chết tiệt ấy… hắn… hắn nói vậy là có ý gì? Hắn… thích ta?!
Cái người mà:
— Vừa gặp đã đấu võ mồm, nói chưa được ba câu là cãi nhau.— Ta khen người khác một câu, là hắn phải châm chọc lại mười câu.— Thi đấu chưa từng nhường ta nửa điểm.— Thành thân cả năm trời không chịu viên phòng.— Thậm chí còn đem đoạn tình si tuổi trẻ ta dành cho Tống Lâm An ra lôi đi lôi lại mà giễu cợt…
Hắn bảo thích ta?
Ta thà tin hắn là Ngọc Hoàng thượng đế hạ phàm còn dễ tin hơn!
Không lẽ… không lẽ hắn đã khôi phục ký ức, giờ cố ý nói mấy lời ấy để trêu ta?
Chắc chắn là vậy!
Nếu không thì sao trước kia ta không hề nhìn ra manh mối gì?
Không có một tia dấu hiệu, không có một lần dịu dàng nào, không một ánh mắt lộ tình, không một lần hé lộ chân tâm.
Giờ mất trí thì thôi đi, lại còn dám nói không cần danh phận cũng muốn ở bên ta?
Chuyện này… nhất định có âm mưu!
Phó Hằng , ngươi giỏi lắm!
Bổn cô nương ta…
Khoan đã!
Hình như… cũng không hẳn là không có dấu hiệu.
Trước đây, trong trí nhớ của ta, Phó Hằng chỉ là kẻ suốt ngày phải phân cao thấp với ta, chuyện gì cũng phải thắng – nhưng hình như lúc ban đầu, hắn không như vậy.
Hồi ở biên ải, tục lệ nơi ấy không câu nệ nam nữ, đám con nít chúng ta đều chơi chung một chỗ.
Phó Hằng khi đó nhỏ con, lại nhút nhát – mà ta thì lanh lợi, luôn là “đại tỷ” trong đám trẻ.
Nể mặt Phối bá bá, ta quyết định… bảo kê hắn.
Khi ấy, hắn cứ đi sau ta như một cái đuôi nhỏ – ngoan ngoãn nghe lời, chẳng khác gì tiểu thuộc hạ.
Có lần mẫu thân hỏi đùa:
— A Lam, trong đám nam hài này, con thích ai nhất?
Ta ngồi trên ngựa, ngẩng đầu cao ngạo đáp:
— Dĩ nhiên là thích người mạnh nhất!
Cả bọn trẻ con xôn xao cười ầm lên, hùa nhau đẩy ta lại gần con trai của phó tướng, vốn là người lợi hại nhất trong đám.
Cũng chính từ lúc ấy… Phó Hằng không còn đi theo sau ta nữa.
Hắn bắt đầu khổ luyện cưỡi ngựa bắn cung.
Trước tiên là cưỡi ngựa thắng ta.Sau đó là bắn cung thắng ta.Cuối cùng… ngay cả chiều cao cũng vượt mặt ta luôn!
Đám con nít khi ấy bắt đầu bàn tán:
— Phó Hằng giờ giỏi hơn A Lam rồi!— Hắn muốn làm vua, không muốn làm “tiểu đệ” của A Lam nữa!
Ta khi ấy tức đến nghiến răng, lòng nghĩ: “Ta đối xử với hắn tốt như thế, hắn dám… phản ta?!”
Bây giờ nghĩ lại… chẳng lẽ khi ấy hắn đã động tâm rồi?
Sau khi trở về kinh thành, quy củ nhiều hơn, gia đình yêu cầu ta phải thục nữ đoan trang, không cho ra ngoài gây chuyện.
Chỉ vì nhà ta và nhà Phó Hằng thân thiết, lại ở sát vách nhau nên ta được phép ra vào phủ Tướng quân tự do.
Thế là ta nghĩ ra một chiêu “dương đông kích tây”.
Giả bộ sang phủ Tướng quân chơi, đến nơi rồi đổi đồ – cải trang – giả nam, sau đó cùng Phó Hằng lén trốn ra ngoài.
Nếu có người ngoài phát hiện ta là nữ nhi, Phó Hằng lập tức nói ta là… nha hoàn của hắn.
Ta nhớ rõ, Trần Tụng Lễ, tiểu công tử nhà Lễ bộ Thượng thư, là người vừa biết chơi lại vừa có tính tình hòa nhã. Khi ấy ta thân với hắn lắm.
Một lần Phó Hằng không đi cùng, Trần Tụng Lễ nói sẽ đưa ta đến một nơi rất thú vị. Ai ngờ lại dẫn ta… đi dạo thanh lâu!
Hắn vùi mình giữa đám hoa son phấn, vừa nói chuyện vừa kéo ta cùng uống rượu.
Mà ta thì tửu lượng kém, chỉ dám lắc đầu từ chối. Đẩy qua đẩy lại, chẳng may làm đổ rượu lên người, bị hắn phát hiện ta là nữ nhi.
Nhìn hắn đỏ rồi lại trắng mặt, ta tưởng hắn tức vì bị ta lừa.
Sợ bị lộ thân phận, ta vội vàng bịa đại một cái cớ rồi chuồn mất.
Còn hắn đứng phía sau hô hoán gì đó như:
— Ta đối với nàng thật lòng…— Ngày mai ta sẽ xin mẫu thân tới cửa cầu thân…— Chờ ta…
Ta lúc ấy hoàn toàn không nghe rõ!
Về sau nghe nói, Trần Tụng Lễ tới tìm Phó Hằng đòi một nha hoàn để nạp làm thiếp.
Kết quả, bị Phó Hằng đánh cho một trận.
Từ đó hai người trở mặt, không qua lại nữa.
Ta khi ấy còn tiếc mãi – bánh anh đào phủ Trần gia ngon lắm, vậy là từ đó không được ăn nữa…
Phó Hằng vì đánh nhau mà bị phụ thân đánh quân côn.
Ta lục lọi cả nhà, tìm ra loại thuốc trị thương gia truyền, đích thân mang tới cho hắn.
Nhìn hắn nằm trên giường, thương tích đầy mình, trông thảm không nỡ nhìn, mắt ta đỏ hoe.
Phó Hằng ngẩng đầu nhìn ta, bất chợt buông một câu chẳng đầu chẳng đuôi:
— A Lam à… ta phải làm sao với nàng mới tốt đây?
Khi ấy, ta ngỡ hắn đang trách ta gây rắc rối khiến hắn bị đòn.
Bởi từ sau đó, mỗi lần hắn đưa ta ra ngoài, đều chỉ có hai đứa tụi ta, không còn ai đi cùng nữa.
Giờ nghĩ lại… có lẽ khi đó hắn đã bắt đầu trách ta không hiểu lòng hắn rồi.
Và sau đó, ta gặp được Tống Lâm An...
6.
Ta chưa từng gặp qua nam nhân nào như vậy.
Ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn, nói đâu ra đấy – lại còn là đệ tam giáp (thám hoa) của năm ấy!
Trời đất chứng giám, lúc nhỏ vì học hành kém cỏi mà ta bị mẫu thân đánh nát cả bàn tay biết bao lần!
Lần đầu gặp hắn là vào lễ Hoa Triều.
Ta trèo cây lén nhìn hắn, kết quả không cẩn thận… té xuống.
Trong lòng ta lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: Xong rồi.Chắc chắn sẽ bị hắn cười nhạo, giống như cái tên Phó Hằng kia!
Nhưng không.
Hắn không hề cười.
Chỉ nhẹ nhàng đỡ ta dậy, dịu giọng hỏi:
— Có đau không?— Lần sau cẩn thận một chút, đừng để ngã nữa.
Chính vào khoảnh khắc đó…
Trái tim ta đã chết đuối trong đôi mắt ấm áp tựa nước xuân kia.Từ đó về sau, không còn ai lọt nổi vào trong mắt ta nữa.
Hình như cũng chính từ khi đó, Phó Hằng bắt đầu để ý đến việc ăn mặc.
Không biết từ đâu lôi ra được một chiếc quạt, suốt ngày phe phẩy, làm bộ làm tịch cứ như công tử văn nhã phong lưu nào đó.
Giờ nghĩ lại… việc hắn không đội trời chung với Tống Lâm An, phần lớn có lẽ… là vì ta.
Chẳng trách mỗi lần ta khen Tống Lâm An vài câu, hắn liền châm chọc móc mỉa ngay lập tức, lời nào lời nấy đều đầy dấm chua.
Sau này khi ta và Tống Lâm An đã định thân, ta từng nghĩ đến việc hóa giải hiểu lầm giữa hai người, dù sao Tống Lâm An cũng không hiểu nổi sao Phó Hằng cứ bày ra thái độ địch ý với mình như thế.
Ta bày một cuộc chơi, mời cả hai cùng cưỡi ngựa du ngoạn, hy vọng một đường tiêu dao sẽ kéo gần khoảng cách.
Ai ngờ...
Hai người bọn họ cưỡi ngựa, cưỡi mãi… cưỡi đến mức bỏ lại ta phía sau luôn!
Ta ở sau gào khản cả cổ, cũng chẳng ai thèm ngoái đầu lại.
Hừ, nam nhân đúng là cái giống máu nóng vô lý!Thắng thua còn quan trọng hơn cả tiểu thư đang bị bỏ rơi!
Hồi lâu sau, hai người mới quay lại, một trước một sau.
Lúc ấy… trong mắt Phó Hằng có một thứ cảm xúc rất khó tả: là buồn, là tổn thương, là không cam lòng...
Hắn nhìn ta, hỏi một câu thật khẽ:
— A Lam… nàng thực sự quyết tâm gả cho hắn sao?
Ta im lặng.
Nói là “quyết tâm” thì cũng chẳng đúng. Nhưng đã định thân, lại là người mình từng thích, sao có thể nói không gả là không?
Cha ta lại là người cứng rắn, cho dù ta là nữ nhi cũng chẳng nể mặt đâu — quân côn nói tới là đánh tới.
Phó Hằng thấy ta không trả lời, chỉ khẽ nhắm mắt, cười một tiếng thật nhẹ.
Nụ cười ấy... giống như buông tay sau cùng.
— Thôi... ta nhận thua.
— A Lam, ta chúc nàng… cả đời an yên, vui vẻ.
Nói xong câu đó, hắn lặng lẽ xoay người, thúc ngựa rời đi, dáng vẻ như hồn vía đã theo gió bay mất.