1.
"Tỷ tỷ, Hạ Ninh Hựu lại chọn đúng ngày đại hôn của tỷ để làm ngày hòa thân! Ta thấy rõ là nàng ta cố tình!"
"Tỷ có thấy biểu cảm của nàng ta lúc làm nũng với Nhiếp chính vương không? Rõ ràng là vị hôn phu của tỷ, thế mà nàng ta cứ mở miệng là 'Thẩm Dự ca ca', đúng là buồn nôn."
Tay phải ta chống lên bàn, cơ thể không ngừng thở dốc vì nỗi sợ hãi trước cái chế//t vẫn còn hằn sâu trong tâm trí.
Hoàng đế Hạ Minh Khang thấy ta mãi không nói lời nào, liền kéo nhẹ tay áo ta.
"Tỷ tỷ, tỷ nói gì đi chứ? Nếu tỷ không đồng ý, trẫm lập tức đưa nàng ta đi."
Lúc này ta mới hoàn hồn, gào lên một tiếng thê lương: "Không được!"
Mười mấy ngày trước, Bắc Ngụy muốn cầu thân với một Công chúa để kết mối bang giao giữa hai nước.
Thế nhưng ta đường đường là Trưởng Công chúa, đã có hôn ước từ lâu.
Hôn ước ấy là do đích thân phụ hoàng trước khi lâm chung ban xuống, định gả ta cho Nhiếp chính vương Thẩm Dự.
Thẩm Dự bèn xin chỉ, để muội muội cùng cha khác mẹ duy nhất của ta là Hạ Ninh Hựu đi hòa thân thay.
Kiếp trước, khi nghe tin Hạ Ninh Hựu cố tình chọn đúng ngày đại hôn của ta để lên đường hòa thân, ta giận đến mức không kiềm chế được.
Vì bênh vực ta, đệ đệ ép ban chỉ, bắt nàng ta phải xuất phát sớm hơn.
Sau đó, kiệu hoa vừa đến biên cảnh, Hạ Ninh Hựu liền t/ự vẫ/n tại chỗ.
Trước lúc chế//t, nàng ta quay mặt về Kinh thành, ánh mắt kiên định, tựa như vì tình mà tuẫn tiết.
"Đời này, Hạ Ninh Hựu ta chỉ yêu một mình Thẩm Dự, sống là người của chàng, chế//t cũng là quỷ của chàng!"
"Thà chế//t cũng không lấy người khác!"
Cả đoàn người chế//t lặng, vị hoàng tử Bắc Ngụy đang đợi ở biên ải cũng sững sờ.
Hắn cho rằng Nam Tề cố tình nhục mạ hắn, đây là tín hiệu khơi mào chiến tranh!
Thế nhưng khi tin Hạ Ninh Hựu chế//t truyền về Kinh thành, Thẩm Dự lại không có bất kỳ phản ứng gì.
Hắn vẫn tiếp tục chuẩn bị hôn lễ như thường, thậm chí còn ôm lấy ta vỗ về an ủi.
Ta chẳng hề nghi ngờ, một lòng một dạ chuẩn bị bước vào cuộc hôn sự.
Ấy vậy mà trong ngày thành hôn, thứ ta đợi được không phải là vị tân lang tràn ngập yêu thương nhìn ta, mà là đao phủ giế//t sạch hoàng cung.
Hắn vung một đao chém đệ đệ trên long ỷ, đạp lên thân thể nhỏ bé còn chưa trưởng thành của đệ đệ, lạnh lùng nhìn ta.
Ta ngơ ngác quỳ trên mặt đất, nắm lấy tay áo hắn ta cầu xin tha cho đệ đệ.
Ta không hiểu nổi, nam nhân còn mặn nồng tình ý với ta hôm qua, sao hôm nay đã như biến thành một người khác rồi?
Ánh mắt hắn lãnh đạm, một đao đâ//m xuyên ngực đệ đệ, má//u nóng hổi văng đầy mặt ta.
Hắn nói: "Hạ Minh Châu, lúc ngươi ép A Hựu đi hòa thân, ngươi có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?"
Nhưng rõ ràng chuyện hòa thân là do chính hắn quyết định, Hạ Ninh Hựu cũng đã đồng ý.
Tại sao cuối cùng tất cả lại biến thành lỗi của ta?
Ta ôm lấy đệ đệ bị loạn quân ché//m đến nát cả người, bị Thẩm Dự sai người đẩy vào địa lao.
Tám mươi loại hình cụ tà//n độ//c nhất dồn vào người ta, nước sắt đỏ rực đổ xuống đôi tay từng dùng để gảy đàn viết chữ của ta.
Thẩm Dự cho người tr//a tấ//n ta suốt ba tháng ròng.
Ba tháng sau, cuối cùng ta cũng không chống đỡ nổi nữa, ôm hận ý ngút trời mà trút hơi thở cuối cùng.
Ta tận mắt nhìn thấy Thẩm Dự đem th//i th//ể của ta và đệ đệ ném trước mộ của Hạ Ninh Hựu, khóc đến mức tan nát cõi lòng.
Hắn nói: "A Hựu, đều do Hạ Minh Châu chiếm mất thân phận Trưởng Công chúa, nếu không sao ta lại vì hôn ước mà bỏ lỡ nàng!"
"Giờ ta đã giế//t tỷ đệ bọn họ thay nàng, kiếp sau, Thẩm Dự ca ca nhất định sẽ cưới nàng."
Thẩm Dự giẫm lên xương cốt của ta và đệ đệ mà đăng cơ, chuyện tình giữa hắn và Hạ Ninh Hựu được người đời truyền tụng, lưu danh thiên cổ.
Còn ta và đệ đệ lại trở thành phản diện độ//c á//c bị thiên hạ khinh ghét, nguyền rủa suốt nghìn năm!
Kiếp này, Thẩm Dự đừng hòng giẫm lên th//i th//ể chúng ta mà bước lên vương tọa!
Ta muốn hắn chế//t không toàn thây.
Nghĩ đến đây, ta cúi đầu nhìn đệ đệ: "Minh Khang, nghe tỷ tỷ nói này..."