3.
Ta khẽ bật cười: “Ôi, chừa cho ta hẳn một trăm rương cơ à, cảm ơn ngươi nhiều nhé."
Hắn ta sờ mũi, nói nhẹ như gió: "Dù sao thì đó cũng là của hồi môn của nàng, sau này nàng gả cho ta, cái gì cũng có. Còn A Hựu thì chẳng có gì cả."
"Ngươi đau lòng nàng ta đến thế, sao không cưới nàng ta luôn đi?"
"Tỷ tỷ, tỷ đừng cãi nhau với Thẩm Dự ca ca nữa, đều là lỗi của ta..."
Hạ Ninh Hựu nép trong lòng Thẩm Dự, rụt rè nhìn ta, đã như vậy thì cứ để bọn họ đóng cho trọn vai đôi uyên ương, ta cần gì phải làm kẻ ác.
Ta mỉm cười, nhìn sâu vào đôi mắt như vực thẳm của Thẩm Dự: "Được thôi, giá y cho nàng ta, ba trăm rương sính lễ cũng cũng đưa hết cho nàng ta. Ninh Hựu vì nước viễn giá sang Bắc Ngụy, công lao to lớn, đừng nói là mấy món bên ngoài này, kể cả muốn xin phong tước cho nàng ta cũng chẳng có gì là không nên."
Thẩm Dự ngẩn ra một lúc. Ta vốn luôn cố chấp, cực kỳ trân trọng những gì phụ mẫu để lại, hôm nay tự nhiên hào phóng đến mức ấy, khiến hắn ta có phần kinh ngạc.
"Xin phong... tất nhiên là nên. Vậy để ta dâng tấu lên hoàng thượng, thỉnh phong cho Công chúa Ninh Hựu tước hiệu 'Hựu Quốc'."
Hạ Ninh Hựu vốn không hề muốn đi hòa thân, nàng ta nức nở bám chặt lấy vạt áo Nhiếp chính vương, cả người đầy nước mắt.
Ta kéo vạt váy sải bước tới bên nàng ta, lôi thẳng ra ngoài, lại mượn danh nghĩa Trưởng Công chúa mà đuổi Thẩm Dự ra khỏi điện.
"Nhiếp chính vương chớ để nữ nhi chốn hậu cung làm nhiễu lòng, Ninh Hựu không hiểu chuyện, ta sẽ khuyên nhủ nàng."
Vốn dĩ Hạ Ninh Hựu còn đang khóc lóc không thôi, ta đành ghé sát tai nàng ta thì thầm vài câu. Quả nhiên, ánh mắt nàng ta sáng rực lên, lập tức im bặt.
Thẩm Dự dìu nàng bước ra ngoài, đến cửa điện còn ngoái đầu lại nhìn ta.
Hắn ta vẫn chưa biết, đây là lần cuối cùng trong đời chúng ta còn có thể trông thấy nhau.
...
Rất nhanh, ngày xuất giá của ta và Hạ Ninh Hựu đã đến.
Trong cung rộn rã chiêng trống, khắp nơi đầy rẫy hỷ khí.
Giữa tiếng nhạc vui tai, ta thản nhiên khoác lên người bộ giá y mà mẫu hậu để lại, ngồi vào kiệu hoa, tiến về đất Bắc xa xôi.
Kiếp trước, nàng ta cố tình chọn ngày này để bôi nhọ ta.
Nhưng không ngờ nó lại vô tình tạo cơ hội cho ta hoàn toàn thoát thân.
Đệ đệ còn nhỏ tuổi, mấy năm qua Thẩm Dự ra sức thu tóm binh quyền, nếu cứng rắn với hắn, chúng ta không phải đối thủ.
Chỉ có liên kết với thế lực bên ngoài, mới là con đường sống duy nhất.
Hoàng đế Bắc Ngụy binh hùng tướng mạnh, dưới tay đều là những tráng sĩ một địch mười.
Ngồi trong kiệu hoa, ta ngoái đầu nhìn về phía hoàng cung.
Hy vọng lần sau trở về, ta có thể tự tay chặ//t đầu Thẩm Dự mang về tế linh.
Kiệu hoa ngày càng rời xa hoàng thành, cùng lúc đó, trong cung Thẩm Dự đang đón tân nương của hắn.
Hắn mãn nguyện nắm tay Hạ Minh Châu đang ngoan ngoãn đợi sẵn trong tẩm điện: "Thái độ hôm nay của nàng mới giống một Công chúa hiền thục dịu dàng, Minh Châu, sau này cũng phải như thế, biết không?"
"Ta đã đưa Ninh Hựu lên kiệu hoa rồi, về sau nàng không cần vì nàng ấy mà tranh cãi với ta nữa."
Thẩm Dự hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường.
Mãi đến lúc đèn hoa vừa lên, hắn ta cầm hỷ xứng lên, nhẹ nhàng vén khăn trùm đỏ, lại thấy gương mặt thẹn thùng của Hạ Ninh Hựu, hỷ xứng trong tay lập tức rơi xuống đất.
"Sao lại là nàng? Chẳng phải nàng đã đi hòa thân rồi sao?"
Hạ Ninh Hựu cứ tưởng hắn quá mừng rỡ: "Ta biết Thẩm Dự ca ca thích ta, ta cũng thích ca ca. Nếu không phải Hạ Minh Châu lấy di chỉ phụ hoàng ra uy hiếp, người mà huynh cưới lẽ ra là ta rồi."
"Không ngờ tỷ tỷ lại đồng ý thay ta đi hòa thân..."
Sắc mặt Thẩm Dự từ kinh ngạc chuyển sang hoảng loạn rồi nổi giận.
"Vớ vẩn! Hạ Minh Châu đúng là vô pháp vô thiên!"
Hắn ta đá bay bàn tròn bày rượu hợp cẩn bên cạnh, vội vã lao ra ngoài.
"Người đâu, chuẩn bị ngựa!"
Xe ngựa đi hai ngày, cuối cùng cũng tới biên ải.
Ta nhìn cảnh vật bên ngoài dần trở nên hoang vu tiêu điều, trong lòng bất giác nghĩ đến đệ đệ.
Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng ngựa hí dữ dội.
Thẩm Dự một thân hồng y, rõ ràng chưa kịp thay lễ phục, gấp gáp đuổi đến.
Hắn nhảy xuống ngựa, bước thẳng đến trước kiệu hoa, kéo ta ra ngoài.
"Hạ Minh Châu, theo ta quay về!"
Ta hất tay hắn ta ra: "Dựa vào đâu? Cưới được người trong lòng rồi mà vẫn chưa hài lòng à?"
Thẩm Dự giận đến mức gân xanh nổi lên, cả khuôn mặt như bừng bừng lửa giận: "Quả nhiên là vì ghen tỵ! Nàng có biết khi thấy tân nương là A Hựu, ta đã lo lắng nhường nào không?"
Lo lắng?
Ta nhớ lại ba tháng tr//a tấ//n như địa ngục kiếp trước, nhớ lại cảnh hắn vứt xác ta trước mộ Hạ Ninh Hựu mà chẳng chớp mắt.
Ta giơ tay tát hắn một cái.
"Đừng tưởng ta không biết chuyện của hai người các ngươi. Ta đã thành toàn cho các ngươi, ngươi cũng đừng cản trở ta đi thành thân!"
Hắn chau mày: "Giữa ta và nàng ấy hoàn toàn trong sạch. Ta chăm sóc nàng ấy là vì nàng ấy là muội muội của nàng. Nàng nghi ngờ như vậy để làm gì?"
"Thôi đi, ta chưa bao giờ nói muốn ngươi chăm sóc nàng ta. Đừng làm lỡ giờ lành của ta."
Giờ lành đã gần kề, ta xoay người định quay lại kiệu hoa.
Thẩm Dự từ phía sau giật mạnh cổ áo ta, kéo cả người ta lên ngựa.