18.
Sau khi cắt đuôi được Bùi Trạch, ta cùng một nữ y khác ngồi xuống dùng bữa.
Đây là bữa ăn cuối cùng trước khi rời đi, nên đồ ăn cũng được chuẩn bị khá đầy đủ và thịnh soạn.
Chẳng bao lâu sau, từ xa, ta nhìn thấy Tư Viêm xuất hiện trong bộ giáp chỉnh tề, đang cùng thuộc hạ bàn bạc chuyện ngày mai.
Ánh mắt ta vô thức dừng lại trên bờ vai rộng và vòng eo thon săn chắc của hắn, trong lòng không khỏi cảm thán—ta quả thực đã được "ăn" một bữa ngon miệng quá đi mà.
Ngồi bên cạnh, Hồ Huyên bỗng nhiên thấp giọng cảm thán:
“Nàng cũng thấy Tư tướng quân trông rất tuấn tú đúng không?”
“Nói gì thì nói, nhưng có đẹp đến đâu cũng chẳng ích gì. Người này như được đúc bằng băng vậy, chưa từng biết thương hương tiếc ngọc. Đến mỹ nhân tuyệt sắc thế nào cũng chẳng thể quyến rũ nổi hắn.”
Nàng ấy đột nhiên hạ giọng, thần bí nói thêm:
“Thậm chí còn có tin đồn, hắn... có vấn đề ở phương diện kia.”
Có vấn đề?
Nhất định là tin đồn vô căn cứ!
Ta đây đích thân thử qua rồi, ai dám bảo hắn có vấn đề chứ!
Ta còn đang nhai cơm, suýt nữa thì nghẹn, vội vàng ho khan mấy tiếng để che giấu sự bối rối.
Đúng lúc này, ánh mắt Hồ Huyên bỗng dừng lại trên ngọc bội đeo bên hông ta, ngay lập tức nàng ấy hít vào một hơi lạnh, kinh ngạc thốt lên:
“Nàng và Tư tướng quân đang qua lại sao?”
Ta bị nàng ấy dọa cho sững người, suýt chút nữa bị nghẹn đến sặc nước.
Cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên, ta giả vờ ngây ngốc đáp:
“Hả? Nàng nói gì vậy?”
Hồ Huyên “tặc” một tiếng, nhìn chằm chằm vào ngọc bội, giọng điệu đầy chắc chắn:
“Đây là ngọc bội của Tư tướng quân. Nghe nói, ai giữ được nó thì có thể điều động Ám vệ doanh của hắn. Quan trọng chẳng kém gì hổ phù của Hoàng thượng đâu!”
Ta nghe xong, ngây người chớp mắt, cúi đầu nhìn ngọc bội trong tay, trong lòng thoáng dậy lên một cơn sóng ngầm.
Tư Viêm, rốt cuộc chàng đã đưa cho ta vật quan trọng đến nhường nào vậy?
Hồ Huyên nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Hắn cứ thế mà đưa cho nàng à? Không chút do dự nào sao?”
Ta cúi đầu nhìn miếng ngọc bội trong tay, đột nhiên cảm thấy nó có chút nóng bỏng.
Quan trọng như vậy ư?
Ta nhất thời có chút ngơ ngác.
Nhưng sau một lúc sững sờ, Hồ Huyên lại lộ ra vẻ mặt vui mừng như trút được gánh nặng, vỗ vỗ vai ta, hào sảng nói:
“Cuối cùng nàng cũng nghĩ thông suốt rồi! Bùi Trạch kia vốn chẳng phải người tử tế gì đâu.”
“Ném đồng tiền xuống nước ít ra còn nghe được tiếng kêu, chứ rơi vào miệng hắn thì khác gì thịt bao tử chó, có đi mà chẳng có về.”
“Hắn ngoài mặt chê bai nàng hết lần này đến lần khác, nhưng lại cứ vơ vét tiền bạc của Thẩm gia, đúng là bậc thầy bậc nhất trong trò thao túng lòng người.”
Ta nghe mà ngơ ngác, ngập ngừng hỏi:
“Nàng nói gì cơ… thao túng lòng người là sao?”
Hồ Huyên bỗng nghẹn lời, khóe miệng giật giật, vội vàng lấp liếm:
“À… không quan trọng, ý ta là, hắn càng ngày càng kỳ lạ.”
“Nàng có biết không, vừa rồi ta thấy hắn đứng bên ngoài doanh trướng của Tư tướng quân, cứ bất động một chỗ, sắc mặt thì khó coi vô cùng.”
Tim ta bất giác đập mạnh một nhịp.
Hắn đứng ngoài trướng?
Chẳng lẽ là nghe lén?
Không trách được vừa rồi hắn cứ chăm chăm nhìn vào miếng ngọc bội. Hẳn là cũng biết được điều gì đó rồi.
Nhưng chỉ thoáng chốc, ta liền thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn.
Biết cũng tốt thôi.
Từ nay về sau, hai ta cứ thế mà đường ai nấy đi, chẳng còn gì liên quan nữa cả.
19.
Sau khi trở về kinh, đúng lúc diễn ra thọ yến của Thái hậu.
Hoàng thượng muốn khen thưởng các quan viên có công trong đợt cứu tế Tây Lương lần này, ta cũng có vinh hạnh được tiến cung một chuyến.
Nhưng vừa mới vào cung, còn chưa kịp thưởng thức vẻ hoa lệ nơi đây, ta đã bị Bùi Trạch chặn lại giữa đường.
Hắn nhìn ta đầy mong đợi, ánh mắt như thể đang chắc chắn rằng ta sẽ đồng ý với lời hắn sắp nói.
“Thẩm Niệm, lần này nàng lập công lớn, nếu được ban thưởng, nàng thấy sao nếu cùng Nguyệt Nhu trở thành bình thê của ta?”
“Nếu là thánh chỉ, Tưởng gia cũng chẳng thể nói gì.”
“Hai ta như vậy chẳng phải lại giống như trước kia hay sao?”
Ta nhíu mày, tránh khỏi bàn tay đang định nắm lấy ta của hắn, giọng đầy chán ghét:
“Giữa ban ngày ban mặt mà chàng đã bắt đầu nói mớ rồi à?”
“Cứ nằm mơ đi, trong mơ cái gì cũng có.”
Bùi Trạch thấy thái độ ta lạnh lùng như vậy, gương mặt hắn lập tức tối sầm lại, vẻ ôn hòa giả tạo bấy lâu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức giận xen lẫn không cam lòng:
“Thẩm Niệm! Rõ ràng trước kia nàng thích ta nhất, vì sao lại thay đổi?”
“Nàng không thích ta nữa thì thích ai? Là Tư Viêm sao?”
“Hắn là loại người gì, nàng tưởng mình hiểu rõ sao? Hắn chẳng qua chỉ là nhân cơ hội khi nàng yếu đuối nhất để chiếm đoạt nàng thôi! Hắn chính là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi!”
Ta nhìn hắn không chút cảm xúc, chậm rãi đáp lại:
“Chàng cũng biết hôm đó ta khó chịu đến mức nào, thế nhưng chàng lại có thể dửng dưng vứt bỏ ta.”