Một thằng mặc áo khoác xanh khẽ nói:
“Hạo Hạo, sao toàn rau thế này?”
Thằng kia đội mũ còn thẳng thắn hơn, gãi đầu:
“Nhà tao sinh nhật còn có bánh kem, đồ ngon nữa. Sao nhà mày chỉ có mấy thứ này thôi?”
Mặt Hạo Hạo đỏ bừng, lắp bắp:
“Chắc chắn không chỉ có thế đâu, lần trước mẹ tao còn nấu bao nhiêu món ngon. Bọn mày chờ đi, chắc mẹ tao còn đang chuẩn bị.”
Chồng tôi lúc này cũng nhìn thấy bàn ăn, vội hỏi tôi:
“Em… sao chỉ có ba món thế này?”
Tôi chỉ tay vào bàn:
“Đúng vậy, chỉ có ba món. Trong nhà chỉ đủ nguyên liệu để nấu chừng ấy.”
Nói xong, tôi nhìn con trai – nó tròn mắt, uất ức và không tin nổi.
Kiếp trước, tôi luôn sợ con chịu thiệt, thứ gì cũng dành cho nó những gì tốt nhất.
Sinh nhật có bạn đến, tôi còn nấu cả bàn tiệc thịnh soạn.
Nhưng đổi lại, sau khi bị mẹ chồng chì chiết, con trai tôi lại lạnh lùng nói:
“Mẹ đáng đời thôi, con đâu có nhất thiết phải ăn ngon. Sau này ăn cải trắng cũng được, khỏi làm bà nội bực mình.”
Sau đó, người đầu tiên bỏ rơi tôi chính là nó.
Nó đưa tôi từ bệnh viện về nhà, không cho ăn cũng chẳng cho uống, để tôi sống dở chế//t dở mà qua đời.
Vì vậy, kiếp này khi nhìn thấy khuôn mặt sắp khóc của nó, tôi ngồi xuống bên cạnh, khẽ nói:
“Hạo Hạo, bà nội bảo phải tiết kiệm, không được hưởng thụ xa xỉ.”
“Nếu con ăn thịt, bà nội sẽ lại nổi giận mất.”
“Con không phải cũng từng nói, mẹ phải nghe lời bà nội sao?”
“Nào, chúng ta ăn cơm đi.”
5
Tôi gọi cả nhà ngồi vào bàn.
Chồng cũng vội lên tiếng xoa dịu:
“Đúng vậy, ăn cơm đi, rau cũng ngon mà.”
Ánh mắt con trai lướt qua ba đĩa thức ăn trên bàn, cuối cùng không kìm được mà òa khóc.
Cậu bé mặc áo khoác xanh thấy vậy liền nói:
“Thôi, bọn tớ không ăn nữa, về đây.”
Thằng bé còn lại cũng gật đầu:
“Ừ, nhà tớ ít nhất mỗi bữa cũng có thịt ăn.
Nếu biết chỉ có ba đĩa rau, tớ đã không đến rồi.”
Hai đứa nhỏ người một câu, kẻ một câu, càng làm con trai tôi khóc lớn hơn.
Chồng tôi đành cắn răng tiễn chúng ra cửa, quay lại thì mặt mày u ám cực độ.
Mẹ chồng từ nãy đã cuống cuồng, thấy Hạo Hạo khóc không ngừng, cuối cùng vội vàng chạy tới dỗ dành, giọng mang chút lấy lòng:
“Hạo Hạo ngoan, đừng khóc nữa.”
Nhưng nó hất tay bà ra, giận dữ gào:
“Tất cả tại bà, bạn con bỏ về hết rồi!”
“Họ còn cười nhạo con, bà lúc nào cũng như thế, không cho mẹ mua cái này cái kia. Bây giờ sinh nhật con cũng chẳng có miếng thịt nào, con ghét bà!”
Chồng tôi trở lại, thấy con khóc lóc, lại nhìn mẹ mình luống cuống, liền quay sang muốn trách tôi:
“Lâm An, em nhất định phải làm thế này sao?”
“Tôi làm sao chứ?” – tôi giả vờ ngây thơ.
“Con sinh nhật, sao em lại không mua chút thịt?”
Mẹ chồng cũng trừng mắt nhìn tôi, tức tối nói:
“Đúng vậy, sao con lại nhẫn tâm thế, nỡ để thằng bé chịu tủi nhục này à?”
Nghe xong, tôi làm bộ tức giận:
“Cái gì gọi là tôi nhẫn tâm?”
“Tôi mua đồ thì bảo tôi hoang phí, bắt tôi phải tiết kiệm.”
“Tôi tiết kiệm đúng như lời mọi người, thì lại không hài lòng. Vậy rốt cuộc các người muốn tôi thế nào?”
Mẹ chồng bị tôi nói cho á khẩu, chẳng cãi nổi.
Chồng cuối cùng chỉ có thể thở dài, hạ giọng:
“Thôi, thôi, ăn cơm đi. Tiết kiệm cũng tốt, không ăn thịt cũng chẳng sao.”